Lễ Tri ân và Trưởng thành K38: Kí Gửi Ngày Hạ

  • Home
  • Lễ Tri ân và Trưởng thành K38: Kí Gửi Ngày Hạ

Lễ Tri ân và Trưởng thành K38: Kí Gửi Ngày Hạ Lễ Tri ân và Trưởng thành của học sinh khóa 38, niên khóa 2021-2024, THPT chuyên Lê Quý Đôn

Ngày mai ba-tám nhận giấy dự thi. Ba-tám tụi mình có lẽ đã trải qua nhiều lắm những lần sau cuối cùng nhau: từ lần thi c...
04/06/2024

Ngày mai ba-tám nhận giấy dự thi.

Ba-tám tụi mình có lẽ đã trải qua nhiều lắm những lần sau cuối cùng nhau: từ lần thi cuối, bế giảng cuối, tri ân cuối hay prom cuối. Tụi mình rồi sẽ tiếp tục những lần cuối cùng nữa với giấy dự thi, với giấy báo trúng tuyển đại học. Những lần sau cuối ấy như thể là lời dự báo cho một thời niên thiếu sắp qua.

Chính vì vậy, mỗi ba tám có lẽ đều chắt chiu từng khoảnh khắc bên nhau, bên thầy cô và cha mẹ. Ngay bây giờ, hãy cùng nhìn lại những cảm xúc vui buồn của buổi lễ Tri ân và Trưởng thành, hãy cùng với nhau ôn lại kỷ niệm của một đêm cuối cùng.

Khi giọt nước mắt rơi trong những cái ôm, là lúc mà chúng ta chia xa.
Tạm biệt ba-tám, tạm biệt chuyên Lê Quý Đôn.

TRI ÂN K38: LỜI CẢM ƠN ______________________“Khoảnh khắc thiêng liêng này cuối cùng cũng đã đến, buổi tối hôm nay, ngày...
25/05/2024

TRI ÂN K38: LỜI CẢM ƠN
______________________

“Khoảnh khắc thiêng liêng này cuối cùng cũng đã đến, buổi tối hôm nay, ngày 22/5/2024, chúng mình - những học sinh Khóa 38 trường THPT chuyên Lê Quý Đôn đã chính thức trưởng thành.”

Vậy là đã khép lại, một mùa tri ân đầy cảm xúc của khóa 38. Mới đây thôi, ba tám còn sửa soạn huy chương, bằng khen để chụp với phông tri ân. Mới đây thôi, ba tám còn nhuộm đỏ cả một trang mạng xã hội với ảnh đại diện. Thế mà đã qua rồi, mùa tri ân của ba tám.

Chúng mình biết rằng “Kí Gửi Ngày Hạ” vẫn còn những sai sót, những vụng về từ khâu tổ chức. Nhưng chúng mình hi vọng, sau tất cả, Lễ Tri ân và Trưởng thành K38 vẫn đã để lại trong lòng thầy cô, cha mẹ và toàn thể các bạn học sinh những ấn tượng tốt đẹp nhất. Xin chân thành cảm ơn Ban Giám hiệu Nhà trường, Đoàn trường, Quý Thầy Cô giáo cùng Quý Cha mẹ học sinh đã tạo điều kiện để buổi lễ được diễn ra thành công. Xin cảm ơn gần 100 bạn cộng tác viên đã hết mình cống hiến cho một mùa Tri ân đáng nhớ. Và hơn hết, xin cảm ơn toàn thể các bạn học sinh khóa 38 chuyên Lê Quý Đôn Đà Nẵng đã theo dõi, ủng hộ và tận hưởng trọn vẹn một đêm cuối cùng cùng “Kí Gửi Ngày Hạ”.

Một đêm nữa thôi, để ôn lại hành trình trưởng thành của ba tám. Một đêm nữa thôi, để được vùi đầu vào vòng tay của thầy cô. Một đêm nữa thôi, để được trao cho nhau những cái ôm cuối, để hô vang tên lớp trên bục sân khấu của Lê Quý Đôn.

Cuối cùng, xin được gửi lời tạm biệt đến K38, những cựu học sinh của chuyên Lê Quý Đôn Đà Nẵng.

D-01: NGÀY KÍ GỬI ________________________Tụi mình liệu còn có thể bên nhau hệt ngày đầu, ngày chỉ vừa D-1000, ngày tình...
21/05/2024

D-01: NGÀY KÍ GỬI
________________________

Tụi mình liệu còn có thể bên nhau hệt ngày đầu, ngày chỉ vừa D-1000, ngày tình yêu với Lê ở độ chớm nở. Cơn mưa mùa hạ dạo này đang ở độ nặng hạt, phải chăng vì mảnh ký ức đã dần xa xăm? Bởi khi 999 ngày đã qua, kỳ thực chỉ còn duy 1 ngày để tụi mình được một lần thực hiện giấc mộng miên viễn của ngày đầu, giấc mộng màu Thiên Thanh, giấc mộng chuyên Lê Quý Đôn.

Ảnh khóa ba mươi tám đã phủ kín tấm phông màu đỏ, màu vân tay cũng đã được lưu lại, bao ký ức cũng được gói ghém và cất vào một góc tâm hồn… dường như, tất cả có hay chăng đều sẵn sàng cho mùa tri ân đang đến. Ngày trưởng thành còn lại bao xa? Ngày mình lớn có phải đã dễ dàng đếm nhẩm bằng giờ, phút, giây? Và liệu tụi chúng mình đã sẵn sàng, hay chưa?

Và rồi, ngày mai sẽ đến, dẫu đâu biết đám nhóc khóa ba mươi tám này đã yêu Lê đủ hay chưa.

Ánh đèn sân khấu đã thắp sáng
Vạt nắng đầu hạ đã dần buông
Tấm áo Thiên Thanh đã phai màu
Chỉ chờ ngày… mình chẳng còn bên nhau.

D-02: IN DẤU MÀU HẠ______________________Níu giữ những ngày hạ, tôi vội vàng in lên những vết mực tràndấu ấn của ba-tám,...
20/05/2024

D-02: IN DẤU MÀU HẠ
______________________

Níu giữ những ngày hạ, tôi vội vàng
in lên những vết mực tràn
dấu ấn của ba-tám, của một ngàn ngày xanh.

Đi dọc sảnh B, có lẽ ấn tượng với chúng mình là chiếc bảng trắng đang được lấp đầy bởi những màu sắc rực rỡ. Đó là những sắc màu mà ba-tám chúng mình dệt lên với mong muốn ghi lại dấu ấn thiên thanh trong những ngày hạ cuối ở Lê.

Những sắc màu tựa như nhiệt huyết của ba-tám chúng mình. Một ngàn ngày hạ cháy nắng là một ngàn ngày tuổi trẻ rực rỡ mà ở đó chúng mình đã sống hết mình, đã thêu dệt một thời thanh xuân đáng nhớ.

Mỗi người một vân hoa, một sắc màu riêng, ấy thế mà lại chung một khát vọng, khát vọng được lưu giữ những khoảnh khắc cuối, khát vọng được để lại một ít vương vấn, một ít dư âm trước ngày chia xa. Tất cả như đang đồng lòng níu giữ thời gian, để “kí gửi ngày hạ” của những tháng năm rực rỡ nhất.

Mùa hạ kế tiếp, vẫn sẽ là căn phòng ấy, vẫn là Lê, nhưng không còn chúng mình. Liệu mai cách xa, Lê vẫn còn đó hình bóng của ba-tám, của tuổi trẻ chúng mình chứ?

D-03: NÉT CHỮ MÀU THIÊN THANH_______________________________Rồi sẽ bao lâu nữa, tụi mình mới có thể cầm bút trên tay và ...
19/05/2024

D-03: NÉT CHỮ MÀU THIÊN THANH
_______________________________

Rồi sẽ bao lâu nữa, tụi mình mới có thể cầm bút trên tay và viết vở nhiệt huyết như thế?

Sử, rồi văn… đã tự bao giờ tụi mình vẫn thường hay tự hào về mấy cuốn vở chi chít chữ, vì những màu mực, con chữ vẫn thường hí hoáy viết. Nhiều đứa trẻ vẫn thường thích thế, viết liên tục mỗi khi cô giảng bài, viết nhiệt huyết chỉ đơn giản vì bản thân thích cảm giác viết tay. Nhưng kỳ thực, sẽ có đứa đơn giản viết vở chỉ vì “Tiết sau cô kiểm tra vở đó nghe!” hay là “Kiểm tra vở lấy thêm cột điểm nữa!”

Nhưng dẫu có sao thì rồi mấy ngày nữa, tụi mình có được cái cảm giác tự hào vì những cuốn vở chi chít chữ ấy? Cấp ba đến ngưỡng kết thúc thì cũng là khi những cuốn vở sẽ được cất gọn vào góc tủ, những cây bút sẽ chẳng còn được dịp sử dụng lại và những nét chữ trên nghiên mực Thiên Thanh bao giờ mới được lần nữa xuất hiện. Bởi nào máy tính, rồi ghi chú bằng điện thoại, âu chăng bao giờ cũng “tiện hơn” là viết bằng tay.

Tụi mình vẫn có thể viết, nhưng mấy ai sẽ ưu tiên. Tụi mình vẫn có thể viết nhiều nét chữ khác nữa, nhưng lấy đâu sự thỏa mãn và tự hào ngày còn ngồi trên ghế nhà trường ở Quý Đôn. Và có lẽ sau bao nhiêu năm nữa, mấy nét chữ chạm màu Thiên Thanh ấy vẫn sẽ khiến mỗi đứa trẻ chúng mình tự hào - khi vô tình lật lại cuốn vở ngày nào, khi Facebook nhắc lại khoảnh khắc tụi mình “ngưỡng mộ bản thân” vì những cuốn vở được viết thật nhiệt huyết trên "câu chuyện" năm xưa.

D-04: CỜ KHỐI CHUYÊN __________________________Trong gió hạ những màu cờ sắc áo, chúng mình tự hào là chuyên Lê Quý Đôn ...
18/05/2024

D-04: CỜ KHỐI CHUYÊN
__________________________

Trong gió hạ những màu cờ sắc áo, chúng mình tự hào là chuyên Lê Quý Đôn Đà Nẵng.

D-05: THỀM HẠ ___________________Cầu thang ở Lê, chẳng cái nào là giống cái nào, mà cũng bởi vì vậy mà ba năm, mấy đứa t...
17/05/2024

D-05: THỀM HẠ
___________________

Cầu thang ở Lê, chẳng cái nào là giống cái nào, mà cũng bởi vì vậy mà ba năm, mấy đứa trẻ tụi mình không hề thiếu chỗ lui tới.

Nhớ cái thời mà còn chân ướt chân ráo bước vào trường, nơi làm cho Mười thích thú và tò mò nhất là cầu thang xoắn. Lần đầu tiên đứng ở cầu thang xoắn, đứa nào cũng trầm trồ không thôi, rồi lại tranh thủ chụp choẹt vài kiểu với chỗ check-in huyền thoại này. Nhưng mà, “nghệ thuật là ánh trăng lừa dối”, cầu thang xoắn thì đẹp thật đó, nhưng để chụp được một kiểu ảnh “nghệ” ở đây thì cũng phải xoắn não theo.

Cầu thang dẫn ra sân bóng thì không phải tấm áo xanh mới nào cũng biết đến. Nhưng một khi màu thiên thanh đã nhạt dần bởi nhiều ngày nắng hạ, thì chắc chắn ai cũng phải ít nhất một lần đến nơi đây. Là mấy lần cúp học cùng hội bạn, tụi mình ngồi lại bên thềm, nói cho nhau nghe những điều từ lâu đã muốn nói. Là mấy lần ngại ngùng hẹn cậu bạn lớp bên ra ngoài, ngồi cạnh nhau vai kề vai nhưng chẳng dám mở lời, chỉ biết cười bẽn lẽn. Là mấy lần trốn tiết một mình, ngồi tựa lưng bên thành, đong đưa hai đôi chân xuống nhìn về xa, để cho nước mắt cuốn theo gió mà bay đi.

Câu thang ở Lê, chẳng cái nào là giống cái nào, và chẳng có con người nào đến đây là giống một con người nào khác. Điểm chung duy nhất của chúng mình, là đều khoác lên trên vai màu áo xanh và mang trong tim những tình yêu phập phồng của một thời thanh xuân bên Lê.

Bên thềm cầu thang, ba-tám đã sẵn sàng để bước qua cái thềm hạ kia, để chính thức xa Lê, chính thức trưởng thành?

D-06: QUA KHUNG CỬA SỔ ___________________________Rong ruổi trong một ngàn ngày xanh, đã nhiều lần khẽ bước chân vào khu...
16/05/2024

D-06: QUA KHUNG CỬA SỔ
___________________________

Rong ruổi trong một ngàn ngày xanh, đã nhiều lần khẽ bước chân vào khu vườn cá heo để chiêm ngưỡng cái tịch mịch của những làn sương sớm, đã từng đi dọc hành lang đầy nắng để ngắm khu A, khu B, khu C, ngắm từng phòng học, ấy vậy mà còn có một điểm nhìn dù ba-tám muốn cũng không thể đặt tầm mắt quan sát được nữa - điểm nhìn từ khung cửa sổ. Chỉ là khung cửa sổ nhỏ, nhưng đặt tầm mắt ở đây, phóng ra xa sẽ thấy được khu nội trú ẩn mình trong màu vàng cổ kính, bên còn lại sẽ thấy được khu vườn cá heo đang chìm trong giấc ngủ ngày hạ bình yên.

Chẳng trách những đứa trẻ da xanh cứ thích ngồi bên cửa sổ, không chỉ vì chúng muốn hóng gió trời mà còn là bởi muốn thu trọn vào mắt mình những nét đẹp của Lê khi còn có thể. Chẳng gì lý tưởng hơn sau một tiết học dài, ta được nghe thanh âm ríu rít của mấy lọn gió, được nhìn thấy Lê núp bóng mình dưới cái nắng ngày hạ, những mệt nhoài bỗng chợt biến tan. Có đôi lúc, chúng mình ngỡ khung cửa sổ kia tựa một khung tranh bởi nó đóng khung khu vườn cổ tích trong cái nhìn của tụi mình, nó gói gọn một ngàn ngày hạ cháy nắng, một Lê thật thân thương, thân thuộc.

Cứ đôi lần vô tình nhìn sang khung cửa còn lại, chúng mình bị hút hồn bởi cái cổ kính của khu nội trú. Hình như bầu trời xanh kia cũng chỉ là nền cho tòa nội trú trở nên nổi bật. Mỗi lần nhìn thấy tòa kí túc xá chìm trong phông xanh của bầu trời, chúng mình lại nhanh tay cầm điện thoại chụp vội vài tấm ảnh. Mà diệu kỳ thay, chỉ cần cầm máy, không cần căn góc cũng vô tình có cho mình bộ sưu tập ảnh đẹp về Lê.

Cũng khung cửa sổ đó đã khắc ghi những kỷ niệm của đám bọn mình. Chúng ghi lại những lần ngồi dựa vào cửa sổ, những lần cười đùa mặc kệ ai đi ngang qua. Chúng là kỷ niệm, là những lần ngây thơ của tuổi mười mấy, là những giây phút bên đám bạn cứ ngỡ là tri kỷ.

Vậy mà giờ đây, còn đâu điểm nhìn quý giá ấy, còn đâu những lần được tựa mình vào khung cửa sổ mà chẳng cần nghĩ ngợi gì? Ba-tám chỉ có thể nhìn những khung cảnh ấy bằng cách tua chậm ký ức của chúng mình về những ngày tháng đã qua, hoài niệm và sống lại.

D-07: THANH ÂM NGÀY HẠ________________Trống trường ấy khẽ vang lên từng nhịpPhút trưởng thành còn lắm mấy ngày đâu?Tiếng...
15/05/2024

D-07: THANH ÂM NGÀY HẠ
________________

Trống trường ấy khẽ vang lên từng nhịp
Phút trưởng thành còn lắm mấy ngày đâu?

Tiếng trống - trống ngày khai trường, trống mỗi giờ học, giờ thi cử và trống ngày vòm trời xanh kết lại, cấp ba của tụi mình còn gì đâu ngoài những âm sắc tuổi học trò miên viễn ấy. Có ai đã bẵng quên đi cái thời khắc trống trường vang lên lần đầu tiên đón chào tụi mình đến với Lê, có ai còn nhớ mãi tiếng hò reo vang vọng theo từng nhịp trống mở đầu cho trăm ngày hạ, và có ai khắc sâu trong ký ức những hồi trống luân phiên báo hiệu mấy giờ học đã qua.

Trống ngày thu cho khai trường và ngày hạ độ kết thúc, có chăng đều là những thanh âm đẹp đẽ nhất của ngàn ngày xanh, của một thoáng Thiên Thanh nhuộm màu đỏ sắc. Bởi lẽ từng nhịp trống dù nhỏ hay lớn, dù gần hay xa thì đều kí gửi tất thảy những mảnh thanh xuân đẹp đẽ nhất, nên chúng mình nguyện sẽ lưu giữ nó thật lâu.

Bảy ngày cuối cùng, bảy ngày để lớn, bảy ngày cho đến cái giây phút tụi mình được nghe tiếng trống ấy một lần sau cuối. Trống ngày bế giảng. Trống kết màn cho một khóa ba mươi tám nhớ thương.

MÙA HẠ SAU CUỐI: D1 - K38_______________________“Thầy chưa từng thấy lớp chuyên Anh nào như lớp này”.Mình nhớ, tụi mình ...
14/05/2024

MÙA HẠ SAU CUỐI: D1 - K38
_______________________

“Thầy chưa từng thấy lớp chuyên Anh nào như lớp này”.

Mình nhớ, tụi mình gửi lời chào đầu tiên vào một ngày hạ của năm hai-mốt. Một nhóm lớp được lập ngay trong đêm có kết quả, chắc là vì chuyên Anh năng động, nên tụi mình sống cũng “vội vã” vậy đó. Thoạt đầu, đứa nào cũng có vẻ hơi “dè chừng” nhau, chẳng ai dám nói với nhau câu gì. Thế mà nhờ mấy lần nhắn tin í ới gọi dậy để học bồi dưỡng, mấy lần làm nhóm đầu tiên cho tiết chuyên của cô Kim, thêm cả mấy lần “debate” căng thẳng suốt cả buổi sáng mà đã làm D1 như thân thiết từ lâu. Gần như một-phần-tư của năm đầu tiên, tụi mình nhận diện nhau qua giọng nói. Thế đó, mà lại hợp nhau lạ lùng.

Rồi cũng đến ngày mà tụi mình được “thả tự do”, đi đến trường học sau bao ngày chỉ nhìn nhau qua màn hình máy tính. Chẳng vì là năm đầu ở bên nhau, mà tụi mình ngại ngùng hay trầm lại. Ở Mười, tụi mình có nhiều những dấu ấn kỷ niệm, những thành tích mà tụi mình đã gặt hái được. Mười, tụi mình có “hành trình review ẩm thực”, mấy cái buổi ăn uống hàng quán khắp phố phường ở Đà Nẵng. Mười, tụi mình có ngày cuối năm hai-mốt ở bên nhau để quay video cho lớp, ở lại trưa để lên kịch bản rồi tự làm diễn viên. Vậy đó mà chẳng đứa nào than mệt than chán, chỉ còn nhớ mấy trận cười nắc nẻ của tụi nhỏ chuyên Anh này. Mười, tụi mình đã có một khởi đầu thật đẹp và đáng nhớ.

Lên Mười Một có lẽ là những tháng ngày mà tụi mình sống đúng nghĩa nhất với bốn từ “nhiệt huyết thiên thanh”, khi tụi mình có ngày 20/11 đầu bên nhau, có văn nghệ đầu và có trại đầu. Câu khẩu hiệu “D1 Supremacy” cũng từ đây mà trở thành đặc trưng, thành câu nói độc quyền. Tụi mình có những tháng ngày lăn lộn ở chân cầu để tập dân vũ, có mấy lần chạy đôn chạy đáo để mua nón, có mấy vết sơn dính tà khi tô màu nón lá rồi cũng có mấy trận chọc nhau khóc rồi lại cười ở đêm trại. Trại đầu, khi thấy cái lá cờ to nhất, bự nhất với dòng chữ “D1K38” phấp phới trong gió, cùng hòa vào những lá cờ đầy màu sắc khác của đêm lửa trại, trong lòng mấy đứa trẻ D1 tụi mình, có lẽ đều có một niềm tự hào, niềm hạnh phúc nhen nhóm ở trong lồng ngực. Ngay khoảnh khắc ấy, có vẻ đứa nào cũng chỉ muốn, sống mãi ở giây phút này, sống mãi ở năm Mười Một.

Nhưng mà Mười Một cũng phải sớm qua, thoắt một cái, thế là đến năm cuối của quãng đời học sinh. Mười Hai, chẳng còn vui vẻ nhiều, cũng chẳng còn cái nhiệt huyết của Mười Một nữa. Tụi mình đứa nào cũng vùi đầu vào bài vở, vào học hành, vào du học. Cả lớp, ai cũng đều đã giữ trong lòng một ngôi trường mơ ước nào đó, một mục tiêu nào đó cho tương lai. Dù nhiều khi, cái mơ ước đấy vẫn còn mơ hồ lắm, nhưng mình biết rằng chẳng đứa nào là không mất ăn mất ngủ, không quyết tâm cho cái ước mơ đó cả. Thế là tụi mình lại vô tình quên đi mất, mấy lần cười đùa vui vẻ của Mười, quên đi mất cái tinh thần của “D1 Supremacy” năm nào. Nhưng bù lại, Mười Hai, tụi mình gắn bó với nhau hơn, hiểu nhau hơn và lắng nghe trái tim của nhau hơn. Mười Hai, tụi mình bắt đầu nói nhiều hơn về tương lai, về đại học về việc rằng mười năm sau này, tụi mình có còn nhớ đến nhau không. Mười Hai, tụi mình san sẻ cho nhau những nỗi lo của tuổi mười tám, tụi mình cố gắng hong khô những giọt nước mắt của nhau và ở bên nhau những lúc cần. Mười Hai, tụi mình thấm thía hơn rằng thời gian chẳng còn nhiều nữa, để được ở bên nhau. Và Mười Hai, tụi mình chưa muốn rời xa đâu, xa Lê và xa D1.

Mấy đứa trẻ D1 tụi mình, tuy miệng lúc nào cũng “chí chóe” nhau chẳng ngớt nhưng lại yêu thương nhau hết mực. D1 tụi mình, chẳng đứa nào là không cố gắng, không nỗ lực suốt ba năm. D1 tụi mình, là nhiệt huyết màu xanh vẫn luôn âm ỉ cháy trong lồng ngực. Và D1 tụi mình, là “d(uy) nhất”.

Có thể mười năm, hai mươi năm nữa, khi những bộn bề của cuộc sống cuốn theo tụi mình vào vòng xoay thời gian, tụi mình chẳng còn vai tựa vai, nói cho nhau nghe những điều chân thật nhất. Nhưng mười năm, hai mười năm nữa, tụi mình vẫn sẽ nhớ về một thời được ôm ấp dưới vòng tay của Lê, và về tuổi mười tám bên cạnh nhau, bên cạnh D1K38.

Gửi đến D1,
Những lời yêu sau cuối.

Address

01 Vũ Văn Dũng, An Hải Tây, Sơn Trà

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Lễ Tri ân và Trưởng thành K38: Kí Gửi Ngày Hạ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The School

Send a message to Lễ Tri ân và Trưởng thành K38: Kí Gửi Ngày Hạ:

Shortcuts

  • Want your school to be the top-listed School/college?

Share