09/14/2026
Trong thời gian ở cữ, mẹ chồng Ch;ửi Tôi Suốt, Tôi Chỉ Nói Một Câu Và Chồng T;át Tôi Ngay Trước Mặt Cả Nhà...
Tôi ngồi trên giường, hai tay ôm chặt bé Bắp mới được tròn 20 ngày tuổi. Vết mổ sau sinh vẫn nhói lên từng đợt mỗi khi tôi chuyển mình, nhưng sự nhói buốt đó chẳng thấm vào đâu so với những lời chì chiết cay nghiệt đang dội vào từ phòng khách.
Mẹ chồng tôi – bà Nụ – đứng chống nạnh giữa nhà, giọng rao giảng oang oang như thể bà mới là chủ nhân duy nhất của nơi này:
– Tôi nói cho cô biết, cái loại chuyên viên tài chính như cô chỉ giỏi đếm tiền của thiên hạ chứ chẳng biết quán xuyến cái nhà này. Đẻ xong có vài bước chân mà cũng nằm ườn ra đấy. Ngày xưa tôi đẻ thằng Đức được ba ngày đã phải xuống bếp làm việc. Cô bây giờ sướng quá hóa rồ, định làm bà hoàng để mẹ chồng này hầu hạ đấy à?
Tôi nhắm mắt, cố ngăn dòng nước mắt chực trào. Một tháng qua, kể từ ngày tôi từ viện trở về, căn hộ chung cư cao cấp mà tôi vô cùng tự hào bỗng biến thành nơi đày đọa tinh thần.
Tôi là Bích Phương, 31 tuổi, từng là quản lý phân tích tài chính. Căn hộ tầng 18 này là tài sản tôi tự tay tích lũy và đứng tên hoàn toàn trước khi kết hôn với Đức. Tôi cứ nghĩ mình đem lại sự vững vàng cho gia đình thì sẽ nhận lại sự tôn trọng, nào ngờ đó lại là khởi đầu cho sự lấn lướt và coi thường.
– Mẹ nói đúng đấy Phương ạ. Em bớt đòi hỏi đi. Mẹ già rồi, lặn lội từ quê lên chăm em là tốt lắm rồi – Đức đứng tựa cửa, giọng đầy trách móc – Em còn muốn gì nữa? Có bát cơm mẹ nấu cho ăn là tốt rồi. Mặn hay đắng một chút thì chịu khó mà nuốt.
Tôi nhìn người đàn ông mình từng hết mực tin tưởng. Bát canh măng đắng chát mẹ anh nấu liên tục suốt một tuần qua đã làm tôi mất sữa, khiến bé Bắp khóc ngằn ngặt vì đói mỗi đêm.
– Anh Đức – tôi hít một hơi thật sâu, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ – Em không đòi hỏi. Em chỉ nói vết mổ của em bị sưng, em cần đi khám lại. Còn mẹ, con xin mẹ, đây là nhà của con, con cần sự yên tĩnh để hồi phục. Mẹ đừng đứng ngoài đó nặng lời với con trước mặt cháu nhỏ nữa.
Không gian im phăng phắc trong một giây. Rồi bà Nụ lớn tiếng lên như thể tôi vừa xúc phạm bà nghiêm trọng:
– Á à! Anh nghe thấy chưa Đức? Nó bảo đây là nhà của nó! Nó cậy có tiền rồi nó đuổi mẹ chồng ra khỏi nhà à? Loại vô ơn! Nhà tôi vô phúc mới rước cô về!
Bà lao thẳng vào phòng ngủ, ngón tay chỉ thẳng vào mặt tôi, mặt đỏ gay:
– Cô tưởng cái giấy tờ nhà đứng tên cô là cô to nhất cái nhà này à? Đàn bà về nhà chồng thì tài sản cũng phải là của chung nhà chồng. Cô quá hỗn rồi!
– Phương! Em vừa nói cái gì đấy? Em dám ăn nói với mẹ như thế à? Em cậy em có tiền rồi khinh thường mẹ anh đúng không?
Tôi nhìn thẳng vào mắt Đức, lòng đau như cắt:
– Em không khinh ai cả. Em chỉ nói sự thật. Căn nhà này là tiền mồ hôi công sức 10 năm qua của em. Em đón mẹ lên để phụng dưỡng, nhưng mẹ không thể lấy lấy quyền làm mẹ để o ép em lúc em yếu ớt nhất thế này. Anh nhìn con đi, nó thiếu sữa xanh xao thế này, anh có xót không?
BỐP!
Một tiếng động chát chúa vang lên. Đầu tôi ngoẹo sang một bên, tai ù đi, khóe môi tê dại. Đức vừa thẳng tay ra đòn với tôi – một đòn đau đớn khiến tôi lảo đảo, suýt làm rơi con. Đứa trẻ giật mình, òa lên khóc nức nở.
Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tôi hoàn toàn vụn vỡ. Người đàn ông tôi gọi là chồng đã chọn hành động cộc cằn, vô lý đó để thể hiện cái uy mù quáng, ngay trong ngôi nhà mà tôi đã vun vén tất cả.
– Tôi làm vậy cho cô tỉnh ra! Đừng quên dù đứng tên ai thì tôi vẫn là chồng cô, là trụ cột cái nhà này. Cô còn dám mở miệng nói câu "nhà của tôi" một lần nữa, tôi tống cổ cô ra khỏi đây ngay lập tức!
– Đáng đời lắm! Đàn bà không dạy là không được. Đức làm thế là đúng. Cho nó biết mặt, để xem không có mẹ con mình, nó ôm đứa trẻ đỏ hỏn đi đâu!
Tôi không khóc.
Sự uất ức dâng lên đến cực điểm bỗng biến thành một sự tỉnh táo lạnh lùng đến đáng sợ. Tôi lấy tay lau vệt đau trên môi, nhìn hai con người trước mặt bằng ánh mắt sắc lẹm của một chuyên gia tài chính khi phát hiện ra một khoản lỗ không thể cứu vãn.
– Anh muốn làm trụ cột đúng không? Anh muốn mẹ anh làm chủ đúng không? Được, tôi sẽ cho hai người toại nguyện...:..Xem tiếp tại bình luận 👇👇 Ẩn bớt