04/29/2026
CHO NGÀY MAI
Mai ngày Việt Nam Cộng Hòa
Trở về với ngọn cờ vàng ngày xưa
Giàu sang đất khách xin từ,
Lầu cao, xe đẹp, thực hư cũng dừng.
Về bên dòng nước, xin đừng
Nhắc chi danh lợi, chỉ mừng bến xưa.
Mái tranh nấp bóng dừa đưa,
Dập dềnh con nước, nắng mưa dạt dào.
Ghe chèo, vọng cổ ngọt ngào,
Hồn quê tìm lại, chiêm bao thỏa lòng.
Cơm rau, đạm bạc, thong d**g,
Tắm sông, trăng tỏ, ấm nồng tình quê.
Trẻ thơ đám cưới cười ghê,
Mắt trong lấp lánh, vỗ về tâm can.
Về đây thở nhịp nồng nàn,
Sống đời an lạc, muộn màng cũng cam.
Mai sau thân xác gửi chàm,
Hóa thành đất mẹ, phù sa vun trồng.
Để mình trở lại là mình,
Vẹn nguyên tâm khảm, hiển vinh quê nhà.
*Hò ơi... Ví dầu cầu ván đóng đinh / Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi / Khó đi mẹ dắt con đi / Về quê hương cũ, quản chi nhọc nhằn.*
*Hò ơi... Bến sông xưa vẫn đợi chờ / Người đi nay đã bao giờ về thăm.*
*Hò ơi... Sóng xô nước chảy đôi dòng / Lòng người viễn xứ vẫn mong quay về.*
Về thôi anh, về lại bến quê xưa
Nơi dòng sông chở nặng những mùa đưa
Hàng dừa nghiêng soi bóng chiều tĩnh lặng
Gói hồn mình vào nắng sớm, chiều mưa.
Không nhung lụa, chẳng cần ngôi nhà lớn
Chỉ mái tranh, vách lá đượm tình quê
Bát cơm chiều thơm mùi hương hạt mới
Đời bình yên, rũ sạch những ê chề.
Đêm trăng sáng, tiếng đò ai vẳng lại
Lời dân ca theo gió quyện vào hồn
Dòng sông xưa vẫn đôi bờ bồi lở
Đón người về, trọn vẹn những bồn chồn.
Thôi phiêu lãng, nay lòng về đất mẹ
Hòa máu xương nuôi những vạt đồng xanh
Để mai này, khi đời thôi vẫy gọi
Ta hóa thân thành cỏ dại... an lành.
*Hò ơi... Cơm rau muối mặn nghĩa tình / Nhớ quê hương mẹ, nhớ mình ngày xưa.*
*Hò ơi... Gió đưa gió đẩy về tây / Về nằm đất mẹ, những ngày bình yên.*
*Hò ơi... Ai ơi nhớ lấy quê nhà / Dù đi vạn dặm cũng là người quê.*
Dặm dài viễn xứ, gánh trên vai
Những mùa trăng khuyết, nhớ nhung đầy
Gác lại phồn hoa, đời vạn lý
Chỉ mong về lại… những chiều say.
Về bên bến cũ, mái tranh nghèo
Rặng dừa nghiêng bóng, gió reo veo
Con đò lững thững, sương giăng lối
Tiếng hát ru hời, vọng hắt heo.
Chẳng cầu nhung gấm, chẳng mong xa
Chỉ chén cơm thơm, vị đậm đà
Tắm mát dòng sông ngày nắng hạ
Nghe hồn quê mẹ, nở ngàn hoa.
Để mai thân xác gởi vào đất
Hóa kiếp phù sa, tưới ruộng đồng
Lá rụng về cội, lòng thanh thản
Trọn giấc an nhiên, trọn ấm nồng.
Để giữ trong lòng những mảnh trôi
Lời ru của mẹ mãi không rời
Khói lam chiều nhẹ vương vai áo
Gói trọn tình quê gửi phương trời.
*Hò ơi... Đò xưa cập bến chiều tà / Người về đoàn tụ, mẹ già chờ mong.*
*Hò ơi... Thương người lữ khách đơn côi / Về đây đất mẹ, trọn đời bên nhau.*
*Hò ơi... Trăng soi bóng nước lung linh / Hồn quê trong trẻo, tự tình với sông.*
Để thấy bình yên giữa lặng thinh
Dòng sông soi bóng dáng chính mình
Đường làng thân thuộc ngày xưa ấy
Vẽ lại trong tim nét lặng bình.
Để gửi hồn mình theo cánh bay
Tuổi thơ xa lắc chẳng về đây
Chỉ còn ký ức mùi hương mới
Ngọt lịm tình quê đắm ngất ngây.
Để giữ trong lòng những mảnh trôi
Về nghe sóng vỗ lời của đất
Gói ghém chân tình, gởi mai sau.
Để trả ơn đời một kiếp rong
Về ôm lấy mẹ, thoả chờ mong
Bếp hồng rực lửa đêm đông giá
Sưởi ấm tâm hồn, bớt trống không.
Để gởi tâm tình vào gió mây
Hương quê phảng phất ngõ sau gầy
Dẫu đời vạn biến, lòng không đổi
Vẫn giữ nguyên hình bóng nơi đây.
Để thấy cuộc đời tựa giấc mơ
Sáng nay tỉnh giấc bến sông chờ
Gốc bần vẫn đợi người con ấy
Viết nốt cung đàn... những vần thơ.
*Hò ơi... Bao nhiêu nỗi nhớ đong đầy / Về rồi trút bỏ, những ngày gian truân.*
*Hò ơi... Lúa chín vàng ươm trĩu bông / Mẹ ngồi nhịp võng, đợi mong con về.*
*Hò ơi... Chim kêu vượn hú chiều rơi / Nhớ quê nhớ mẹ, lệ rơi đầy lòng.*
Về thôi anh, đừng níu níu mây ngàn
Quên đi những chốn đèn màu lấp lánh
Chỉ cần một góc sân đất mẹ hiền lành
Nghe tiếng gà gáy gọi bình minh thức giấc.
Về với ruộng đồng đang chờ bàn tay
Về với con trâu già vẫn nặng bước cày
Về với giếng nước trong veo đáy
Nơi xưa in bóng dáng mẹ gánh từng gầu.
Dẫu tóc đã điểm sương, vai đã mỏi
Dẫu lòng từng lạc giữa chợ đời bon chen
Về đây, lòng sẽ tìm lại nhịp thở
Của đất, của sông, của những ngày chưa phai.
Để một lần nữa được làm đứa trẻ
Chân trần chạy giữa đồng lúa chín vàng
Để một lần nữa được say men quê
Trong chén rượu cần cay nồng mùi lúa mới.
Về thôi anh, về ôm lấy cội nguồn
Để khi nhắm mắt, không còn nuối tiếc
Hồn ta tan vào phù sa màu mỡ
Mãi mãi là một phần của quê hương...
*Hò ơi... Đất quê nuôi lớn thân ta / Dẫu đi muôn lối, vẫn là đất đây.*
*Hò ơi... Chẳng cầu danh lợi phồn hoa / Chỉ cần bát nước, mặn mà tình thân.*
*Hò ơi... Về thôi kẻo lỡ chiều tà / Cơm chiều mẹ dọn, chờ ta mỏi mòn.*
Về thôi anh, khi chiều nghiêng bóng nhỏ
Khói bếp ai bay lẫn gió đồng
Tiếng chó sủa vang đầu xóm cũ
Nhắc bước chân người lạc giữa mênh mông.
Về thôi anh, nơi hàng tre năm ấy
Vẫn đứng chờ, vẫn hát gió lao xao
Con đường đất đỏ ngày xưa cũ
In dấu chân mình… chẳng phai màu.
Về thôi anh, để nghe mùa lúa gọi
Hương rơm thơm thức dậy những ngày xưa
Để thấy lại bàn tay cha rám nắng
Gánh cả đời mình qua những nắng mưa.
Về thôi anh, để thương từng nhánh cỏ
Từng giọt sương đêm đọng lá bần
Từng tiếng chim kêu chiều lạc gió
Như gọi người xa… trở lại gần.
Về thôi anh, để lòng thôi trôi nổi
Để thôi làm kẻ lữ khách không nhà
Để thấy quê hương là hơi thở
Là chỗ tựa cuối cùng của chúng ta.
Về thôi anh, khi đời như chiếc lá
Rụng xuống rồi tan giữa đất đai
Nhưng hạt phù sa còn nuôi lúa
Như tình quê còn giữ bước chân ai.
*Hò ơi... Phù sa bồi đắp cho đời / Người về với đất, trọn lời sắt son.*
*Hò ơi... Dòng sông soi bóng thời gian / Người đi người ở, chứa chan nghĩa tình.*
*Hò ơi... Gió rung khóm trúc đầu làng / Người về thăm lại, rộn ràng lòng ai.*
Về thôi anh, kẻo chiều nay gió lạnh
Thổi qua đời, thổi tắt những niềm tin
Giữ chút ấm trong vòng tay đất mẹ
Giữ chút người… giữa bão nổi nhân sinh.
Về thôi anh, về cho tròn câu hẹn
Cho mái tranh thôi đợi bóng người quen
Cho bến nước thôi buồn trong sương sớm
Cho mẹ già thôi ngóng giữa lưng đêm.
Về thôi anh — về như dòng sông cũ
Dẫu bồi lở vẫn tìm lại biển khơi
Dẫu đời có bao lần nghiêng ngả
Quê vẫn là nơi giữ trọn một đời.
Về thôi anh, về với giấc mơ xưa
Nơi cánh đồng im ắng tiếng cười trẻ
Lá lúa thì thầm theo từng cơn gió
Kể chuyện ngày xưa ta vẫn còn bé.
Về thôi anh, đừng mang theo hành trang
Chỉ mang nỗi nhớ nặng trĩu vai gầy
Quên hết những chốn xa hoa lộng lẫy
Chỉ cần về ôm lấy một khoảng trời quê.
Về bên hiên cũ, ghế tre nghiêng bóng
Mẹ ngồi se chỉ, tay run run theo năm tháng
Áo bà ba sờn vai vì nắng gió
Vẫn thơm mùi nắng, mùi đồng, mùi lúa mới.
*Hò ơi... Đời người như cánh hoa trôi / Về neo bến cũ, trọn đời an nhiên.*
*Hò ơi... Câu hò vọng giữa chiều đông / Ấm lòng người viễn xứ, ấm nồng tình quê.*
*Hò ơi... Trở về với cội với nguồn / Tâm hồn thanh thản, muộn phiền bay xa.*
Về thôi anh, để lòng được rửa sạch
Bởi dòng sông trong veo không một gợn phù sa
Để tim hết mệt mỏi vì bon chen
Để hồn hết lạc lõng giữa nhân gian.
Về với con đường đất sét đỏ au
Mùa mưa trơn nhớp, mùa nắng bụi bay mù
Dẫu chân đau, dẫu lòng từng mỏi mệt
Về đây, bước chân lại nhẹ như thuở ban đầu.
Về thôi anh, nghe tiếng ve ran ran
Gọi hè về trên những vòm lá me
Nghe tiếng ếch nhái sau mưa đầu mùa
Nghe hồn quê reo vui trong từng nhịp thở.
Về để được khóc giữa đồng không
Nước mắt rơi xuống đất mẹ thấm sâu
Để những muộn phiền tan thành phù sa
Nuôi thêm một mùa lúa mới xanh rờn.
Về thôi anh, khi tóc đã pha sương
Khi vai đã cong vì gánh nặng cuộc đời
Hãy để quê hương ẵm lấy ta lần nữa
Như ngày xưa mẹ ẵm ta trong vòng tay ấm.
Về để hóa thân thành hạt lúa tròn
Thành ngọn gió thoảng qua hàng tre làng
Thành giọt sương mai đọng trên lá chuối
Thành tiếng ru hời mãi vọng trong tim.
*Hò ơi... Ví dầu cầu ván đóng đinh / Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi / Khó đi mẹ dắt con đi / Về quê hương cũ, quản chi nhọc nhằn.*
*Hò ơi... Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn bông / Về làng nhớ bến, về sông nhớ đò / Đời người như bóng con đò / Sóng xô bến cũ, lòng đò lại thương.*
*Hò ơi... Bao năm viễn xứ xa quê / Nhớ canh rau muống, nhớ về bến sông / Dòng sông con nước ròng ròng / Bồi hồi dạ nhớ, nhớ mong mỏi mòn.*
Về thôi anh…
Về để trọn vẹn một kiếp làm người
Dẫu đời có bạc bẽo, có phong ba bão táp
Quê hương vẫn là bến đỗ cuối cùng
Nơi ta nằm xuống, vẫn thấy bình yên.
Về thôi anh, về đi…
Trước khi chiều tàn, trước khi lòng nguội lạnh
Trước khi đôi chân không còn đủ sức
Để bước một lần nữa trên con đường đất đỏ
Về ôm lấy quê hương, về ôm lấy chính mình.
Về thôi anh, kẻo nắng đã qua thềm
Bóng cau già nghiêng đổ xuống sân rêu
Lối mòn xưa cỏ may còn níu gót
Chờ bước người, chờ mãi một buổi chiều.
Về thôi anh, bỏ gươm đao thế sự
Gác nợ đời nơi quán trọ nhân gian
Một mái rạ, một vầng trăng đủ ấm
Hơn lầu son gối mộng giữa hoang tàn.
Sông vẫn chảy, đôi bờ còn nhớ lắm
Bóng đò xưa in dấu nước nghiêng chèo
Câu hò mẹ ru hời trên bến vắng
Còn neo lòng giữa mấy nẻo đìu hiu.
Về thôi anh, để nghe chuông chùa đổ
Gióng vào tim từng nhịp nhớ quê nhà
Để thấy lại tuổi thơ nằm kẽ lá
Ngủ ngoan hiền trong tiếng võng đong đưa.
*Hò ơi... Cây đa bến cũ sân đình / Đợi người viễn xứ hồi sinh cội nguồn / Dẫu rằng vạn lý đi buôn / Cũng xin gác lại, về nguồn bình yên.*
*Hò ơi... Con chim manh manh đậu nhánh sầu đông / Thấy người xứ lạ chạnh lòng nhớ quê / Đường về lối cũ đường về / Trăng treo đầu ngõ, tình quê đậm đà.*
*Hò ơi... Thương người lữ khách xa xôi / Nghe câu hò cũ bồi hồi nhớ nhung / Mai này rũ sạch bụi cùng / Về nằm đất mẹ, mông lung một đời.*
Chẳng cần chi bạc vàng hay danh vọng
Chỉ cần nghe tiếng sáo gọi trâu về
Chỉ cần bát canh rau vườn mẹ nấu
Cũng đủ đầy cho hết kiếp lê thê.
Mai này nhé, khi tay buông gậy trúc
Gửi thân này làm hạt cát phù sa
Thấm vào đất, nở mùa vàng rực rỡ
Để quê hương vẫn mãi gọi tên ta.
Về thôi anh... đời như con nước bạc
Trăm nhánh sông rồi cũng đổ về nguồn
Dẫu đi hết những chân trời góc bể
Chốn bình yên… chỉ một bến quê hương.
Ngày rời bến, gót chân rời đất đỏ
Lìa lũy tre, bỏ lại cánh đồng chiều
Trời xa lắc, mây mù giăng trắng xóa
Đời vạn dặm, gửi thân phận cô liêu.
Đã từng tưởng phồn hoa là bến đỗ
Chốn lầu son, gối mộng chẳng hề vơi
Nhưng đêm vắng, quay nhìn về lối cũ
Thấy hồn mình rơi rụng giữa chơi vơi.
Danh vọng đó, ngỡ là niềm kiêu hãnh
Chỉ là hư vô trong mắt người xa
Tiền bạc chất, lòng sao đầy khoảng trống?
Chợt thèm sao một chén nước cơm cà.
Bao mùa tuyết, tóc xanh giờ điểm bạc
Lòng bon chen, mỏi mệt dấu chân qua
Mới thấu hiểu: những gì ta nắm giữ
Chẳng bằng hơi ấm mẹ hát bài ca.
Thế nên giờ, ta quay về lối cũ
Trả hết người những gánh nặng trên vai
Về với mẹ, với dòng sông, bãi cỏ
Để trọn đời làm một đứa con ngoan.
Không còn nữa những đêm dài thao thức
Nợ nhân gian, trả hết những phong ba
Về tan giữa phù sa màu đất mẹ
Hóa nụ cười… trong gió thoảng chiều xa.
Về rồi em, về giữa buổi hoàng hôn
Nơi bến cũ vẫn chờ ta từng độ
Khói bếp mẹ bay qua mùa gió lộng
Gọi bóng người lạc bước giữa cô đơn.
Về rồi em, chẳng mang theo phồn thịnh
Chỉ trái tim còn vẹn chút chân tình
Đời dâu bể bao phen hờn – hợp – tán
Cũng hóa mềm khi chạm đất quê mình.
Về rồi em, nghe tiếng trâu về ngõ
Tiếng sáo ai ru nhịp thở đồng chiều
Hàng tre cũ vẫn lao xao gió kể
Chuyện một đời ta đã lỡ bao nhiêu.
Về rồi em, trả nhân gian mỏi mệt
Trả phù hoa cho những kẻ bon chen
Ta giữ lại một vầng trăng lặng lẽ
Soi mái tranh nghèo… mà ấm hơn đèn.
Về rồi em, để thương từng giọt nắng
Từng giọt mưa rơi xuống mái hiên nhà
Để thấy rõ: những điều ta đánh mất
Chỉ quê hương còn giữ lại cho ta.
Về rồi em, khi tóc sương đã phủ
Khi đôi chân thôi muốn bước xa xôi
Đời như nước, trăm dòng rồi cũng đổ
Về một nguồn… để lắng lại đôi môi.
Về rồi em, để nghe lòng thôi vỡ
Để nghe tim thôi lạc giữa nhân gian
Để thấy đất mẹ dang tay đón đợi
Như thuở nào ta mới biết chập chờn.
Về rồi em, hóa thân vào cỏ biếc
Hóa phù sa nuôi những vụ mùa xanh
Hóa tiếng võng đưa chiều nghiêng nhịp gió
Hóa nụ cười trong mắt mẹ an lành.
Về rồi em…
Dẫu đời rộng tựa trăm ngàn bến lạ
Chỉ một bến quê là chẳng đổi thay
Dẫu trần thế có bao lần nghiêng ngả
Vẫn còn nhau… trong tiếng gió chiều
Về rồi em, nghe đất trời khe khẽ
Gọi tên mình qua nhịp gió ven sông
Tiếng bìm bịp kêu chiều như nhắc nhở
Rằng phận người rồi cũng hóa hư không.
Về rồi em, để bàn chân thôi mỏi
Để đôi vai thôi gánh chuyện nhân gian
Để trái tim thôi hoài nghi, trăn trở
Mà lắng nghe đời thở giữa mênh mang.
Về rồi em, thấy mây trời bớt nặng
Thấy nắng chiều thôi úa những ưu tư
Thấy bóng mẹ lom khom bên bếp lửa
Mà thương mình đã lạc mấy mùa thu.
Về rồi em, để đêm nay trăng sáng
Rọi xuống lòng một khoảng lặng bình yên
Để tiếng dế rỉ rả sau vườn cũ
Ru giấc ngủ ta sau những đảo điên.
Về rồi em, để mai này tóc trắng
Vẫn còn nghe tiếng đất gọi trong tim
Vẫn còn thấy dòng sông xưa bền bỉ
Chở tháng ngày ta đã lỡ đi tìm.
Về rồi em, để đời thôi lận đận
Để nỗi buồn thôi níu bước chân xa
Để biết rõ: sau bao lần bão nổi
Chỉ quê nhà còn giữ lấy chúng ta.
Về rồi em, để mai này nhắm mắt
Không tiếc gì những tháng rộng năm dài
Chỉ mong được nằm nghe hương lúa thở
Giữa ruộng đồng — nơi đất mẹ ôm hoài.
Về rồi em…
Để hiểu rằng đời người như bóng nắng
Thoáng qua thôi, rồi khuất giữa chiều phai
Nhưng tình đất, tình quê còn ở lại
Giữ hồn mình… cho đến tận ngày mai.
Về rồi em…
Dẫu đời rộng tựa trăm ngàn bến lạ
Chỉ một bến quê là chẳng đổi thay
Dẫu trần thế có bao lần nghiêng ngả
Vẫn còn nhau… trong tiếng gió chiều nay.
Về rồi em, hóa thân vào cỏ biếc
Hóa phù sa nuôi những vụ mùa xanh
Hóa tiếng võng đưa chiều nghiêng nhịp gió
Hóa nụ cười trong mắt mẹ an lành.
Về rồi em, để nghe lòng thôi vỡ
Để nghe tim thôi lạc giữa nhân gian
Để thấy đất mẹ dang tay đón đợi
Như thuở nào ta mới biết chập chờn.
Về rồi em, khi tóc sương đã phủ
Khi đôi chân thôi muốn bước xa xôi
Đời như nước, trăm dòng rồi cũng đổ
Về một nguồn… để lắng lại đôi môi.
Về rồi em, để thương từng giọt nắng
Từng giọt mưa rơi xuống mái hiên nhà
Để thấy rõ: những điều ta đánh mất
Chỉ quê hương còn giữ lại cho ta.
Về rồi em, trả nhân gian mỏi mệt
Trả phù hoa cho những kẻ bon chen
Ta giữ lại một vầng trăng lặng lẽ
Soi mái tranh nghèo… mà ấm hơn đèn.
Về rồi em, nghe tiếng trâu về ngõ
Tiếng sáo ai ru nhịp thở đồng chiều
Hàng tre cũ vẫn lao xao gió kể
Chuyện một đời ta đã lỡ bao nhiêu.
Về rồi em, chẳng mang theo phồn thịnh
Chỉ trái tim còn vẹn chút chân tình
Đời dâu bể bao phen hờn – hợp – tán
Cũng hóa mềm khi chạm đất quê mình.
Về rồi em, về giữa buổi hoàng hôn
Nơi bến cũ vẫn chờ ta từng độ
Khói bếp mẹ bay qua mùa gió lộng
Gọi bóng người lạc bước giữa cô đơn.
Về tan giữa phù sa màu đất mẹ
Hóa nụ cười… trong gió thoảng chiều xa.
Không còn nữa những đêm dài thao thức
Nợ nhân gian, trả hết những phong ba
Về với mẹ, với dòng sông, bãi cỏ
Để trọn đời làm một đứa con ngoan.
Thế nên giờ, ta quay về lối cũ
Trả hết người những gánh nặng trên vai
Mới thấu hiểu: những gì ta nắm giữ
Chẳng bằng hơi ấm mẹ hát bài ca.
Bao mùa tuyết, tóc xanh giờ điểm bạc
Lòng bon chen, mỏi mệt dấu chân qua
Tiền bạc chất, lòng sao đầy khoảng trống?
Chợt thèm sao một chén nước cơm cà.
Danh vọng đó, ngỡ là niềm kiêu hãnh
Chỉ là hư vô trong mắt người xa
Đã từng tưởng phồn hoa là bến đỗ
Chốn lầu son, gối mộng chẳng hề vơi
Nhưng đêm vắng, quay nhìn về lối cũ
Thấy hồn mình rơi rụng giữa chơi vơi.
Ngày rời bến, gót chân rời đất đỏ
Lìa lũy tre, bỏ lại cánh đồng chiều
Trời xa lắc, mây mù giăng trắng xóa
Đời vạn dặm, gửi thân phận cô liêu.
Về thôi anh... đời như con nước bạc
Trăm nhánh sông rồi cũng đổ về nguồn
Dẫu đi hết những chân trời góc bể
Chốn bình yên… chỉ một bến quê hương.
Mai này nhé, khi tay buông gậy trúc
Gửi thân này làm hạt cát phù sa
Thấm vào đất, nở mùa vàng rực rỡ
Để quê hương vẫn mãi gọi tên ta.
Chẳng cần chi bạc vàng hay danh vọng
Chỉ cần nghe tiếng sáo gọi trâu về
Chỉ cần bát canh rau vườn mẹ nấu
Cũng đủ đầy cho hết kiếp lê thê.
Về thôi anh, để nghe chuông chùa đổ
Gióng vào tim từng nhịp nhớ quê nhà
Để thấy lại tuổi thơ nằm kẽ lá
Ngủ ngoan hiền trong tiếng võng đong đưa.
Sông vẫn chảy, đôi bờ còn nhớ lắm
Bóng đò xưa in dấu nước nghiêng chèo
Câu hò mẹ ru hời trên bến vắng
Còn neo lòng giữa mấy nẻo đìu hiu.
Về thôi anh, bỏ gươm đao thế sự
Gác nợ đời nơi quán trọ nhân gian
Một mái rạ, một vầng trăng đủ ấm
Hơn lầu son gối mộng giữa hoang tàn.
Về thôi anh, kẻo nắng đã qua thềm
Bóng cau già nghiêng đổ xuống sân rêu
Lối mòn xưa cỏ may còn níu gót
Chờ bước người, chờ mãi một buổi chiều.
Về thôi anh, về đi…
Trước khi chiều tàn, trước khi lòng nguội lạnh
Trước khi đôi chân không còn đủ sức
Để bước một lần nữa trên con đường đất đỏ
Về ôm lấy quê hương, về ôm lấy chính mình.
Về để trọn vẹn một kiếp làm người
Dẫu đời có bạc bẽo, có phong ba bão táp
Quê hương vẫn là bến đỗ cuối cùng
Nơi ta nằm xuống, vẫn thấy bình yên.
Về để hóa thân thành hạt lúa tròn
Thành ngọn gió thoảng qua hàng tre làng
Thành giọt sương mai đọng trên lá chuối
Thành tiếng ru hời mãi vọng trong tim.
Về thôi anh, khi tóc đã pha sương
Khi vai đã cong vì gánh nặng cuộc đời
Hãy để quê hương ẵm lấy ta lần nữa
Như ngày xưa mẹ ẵm ta trong vòng tay ấm.
Về để được khóc giữa đồng không
Nước mắt rơi xuống đất mẹ thấm sâu
Để những muộn phiền tan thành phù sa
Nuôi thêm một mùa lúa mới xanh rờn.
Về thôi anh, nghe tiếng ve ran ran
Gọi hè về trên những vòm lá me
Nghe tiếng ếch nhái sau mưa đầu mùa
Nghe hồn quê reo vui trong từng nhịp thở.
Về với con đường đất sét đỏ au
Mùa mưa trơn nhớp, mùa nắng bụi bay mù
Dẫu chân đau, dẫu lòng từng mỏi mệt
Về đây, bước chân lại nhẹ như thuở ban đầu.
Về thôi anh, để lòng được rửa sạch
Bởi dòng sông trong veo không một gợn phù sa
Để tim hết mệt mỏi vì bon chen
Để hồn hết lạc lõng giữa nhân gian.
Về bên hiên cũ, ghế tre nghiêng bóng
Mẹ ngồi se chỉ, tay run run theo năm tháng
Áo bà ba sờn vai vì nắng gió
Vẫn thơm mùi nắng, mùi đồng, mùi lúa mới.
Về thôi anh, đừng mang theo hành trang
Chỉ mang nỗi nhớ nặng trĩu vai gầy
Quên hết những chốn xa hoa lộng lẫy
Chỉ cần về ôm lấy một khoảng trời quê.
Về thôi anh, về với giấc mơ xưa
Nơi cánh đồng im ắng tiếng cười trẻ
Lá lúa thì thầm theo từng cơn gió
Kể chuyện ngày xưa ta vẫn còn bé.
Về thôi anh — về như dòng sông cũ
Dẫu bồi lở vẫn tìm lại biển khơi
Dẫu đời có bao lần nghiêng ngả
Quê vẫn là nơi giữ trọn một đời.
Về thôi anh, về cho tròn câu hẹn
Cho mái tranh thôi đợi bóng người quen
Cho bến nước thôi buồn trong sương sớm
Cho mẹ già thôi ngóng giữa lưng đêm.
Về thôi anh, kẻo chiều nay gió lạnh
Thổi qua đời, thổi tắt những niềm tin
Giữ chút ấm trong vòng tay đất mẹ
Giữ chút người… giữa bão nổi nhân sinh.
Về thôi anh, khi đời như chiếc lá
Rụng xuống rồi tan giữa đất đai
Nhưng hạt phù sa còn nuôi lúa
Như tình quê còn giữ bước chân ai.
Về thôi anh, để lòng thôi trôi nổi
Để thôi làm kẻ lữ khách không nhà
Để thấy quê hương là hơi thở
Là chỗ tựa cuối cùng của chúng ta.
Về thôi anh, để thương từng nhánh cỏ
Từng giọt sương đêm đọng lá bần
Từng tiếng chim kêu chiều lạc gió
Như gọi người xa… trở lại gần.
Về thôi anh, để nghe mùa lúa gọi
Hương rơm thơm thức dậy những ngày xưa
Để thấy lại bàn tay cha rám nắng
Gánh cả đời mình qua những nắng mưa.
Về thôi anh, nơi hàng tre năm ấy
Vẫn đứng chờ, vẫn hát gió lao xao
Con đường đất đỏ ngày xưa cũ
In dấu chân mình… chẳng phai màu.
Về thôi anh, khi chiều nghiêng bóng nhỏ
Khói bếp ai bay lẫn gió đồng
Tiếng chó sủa vang đầu xóm cũ
Nhắc bước chân người lạc giữa mênh mông.
Về thôi anh, về ôm lấy cội nguồn
Để khi nhắm mắt, không còn nuối tiếc
Hồn ta tan vào phù sa màu mỡ
Mãi mãi là một phần của quê hương...
Để một lần nữa được làm đứa trẻ
Chân trần chạy giữa đồng lúa chín vàng
Để một lần nữa được say men quê
Trong chén rượu cần cay nồng mùi lúa mới.
Dẫu tóc đã điểm sương, vai đã mỏi
Dẫu lòng từng lạc giữa chợ đời bon chen
Về đây, lòng sẽ tìm lại nhịp thở
Của đất, của sông, của những ngày chưa phai.
Về với ruộng đồng đang chờ bàn tay
Về với con trâu già vẫn nặng bước cày
Về với giếng nước trong veo đáy
Nơi xưa in bóng dáng mẹ gánh từng gầu.
Về thôi anh, đừng níu níu mây ngàn
Quên đi những chốn đèn màu lấp lánh
Chỉ cần một góc sân đất mẹ hiền lành
Nghe tiếng gà gáy gọi bình minh thức giấc.
Để thấy cuộc đời tựa giấc mơ
Sáng nay tỉnh giấc bến sông chờ
Gốc bần vẫn đợi người con ấy
Viết nốt cung đàn... những vần thơ.
Để gởi tâm tình vào gió mây
Hương quê phảng phất ngõ sau gầy
Dẫu đời vạn biến, lòng không đổi
Vẫn giữ nguyên hình bóng nơi đây.
Để trả ơn đời một kiếp rong
Về ôm lấy mẹ, thoả chờ mong
Bếp hồng rực lửa đêm đông giá
Sưởi ấm tâm hồn, bớt trống không.
Để giữ trong lòng những mảnh trôi
Về nghe sóng vỗ lời của đất
Gói ghém chân tình, gởi mai sau.
Để gửi hồn mình theo cánh bay
Tuổi thơ xa lắc chẳng về đây
Chỉ còn ký ức mùi hương mới
Ngọt lịm tình quê đắm ngất ngây.
Để thấy bình yên giữa lặng thinh
Dòng sông soi bóng dáng chính mình
Đường làng thân thuộc ngày xưa ấy
Vẽ lại trong tim nét lặng bình.
Để giữ trong lòng những mảnh trôi
Lời ru của mẹ mãi không rời
Khói lam chiều nhẹ vương vai áo
Gói trọn tình quê gửi phương trời.
Để mai thân xác gởi vào đất
Hóa kiếp phù sa, tưới ruộng đồng
Lá rụng về cội, lòng thanh thản
Trọn giấc an nhiên, trọn ấm nồng.
Chẳng cầu nhung gấm, chẳng mong xa
Chỉ chén cơm thơm, vị đậm đà
Tắm mát dòng sông ngày nắng hạ
Nghe hồn quê mẹ, nở ngàn hoa.
Về bên bến cũ, mái tranh nghèo
Rặng dừa nghiêng bóng, gió reo veo
Con đò lững thững, sương giăng lối
Tiếng hát ru hời, vọng hắt heo.
Dặm dài viễn xứ, gánh trên vai
Những mùa trăng khuyết, nhớ nhung đầy
Gác lại phồn hoa, đời vạn lý
Chỉ mong về lại… những chiều say.
Thôi phiêu lãng, nay lòng về đất mẹ
Hòa máu xương nuôi những vạt đồng xanh
Để mai này, khi đời thôi vẫy gọi
Ta hóa thân thành cỏ dại... an lành.
Đêm trăng sáng, tiếng đò ai vẳng lại
Lời dân ca theo gió quyện vào hồn
Dòng sông xưa vẫn đôi bờ bồi lở
Đón người về, trọn vẹn những bồn chồn.
Không nhung lụa, chẳng cần ngôi nhà lớn
Chỉ mái tranh, vách lá đượm tình quê
Bữa cơm chiều thơm mùi hương gạo mới
Đời bình yên, rũ sạch những ê chề.
Về thôi anh, về lại bến quê xưa
Nơi dòng sông chở nặng những mùa đưa
Hàng dừa nghiêng soi bóng chiều tĩnh lặng
Gói hồn mình vào nắng sớm, chiều mưa.
*Hò ơi... Nghe câu vọng cổ dạt dào / Nhớ về mái lá, nhớ vào vườn xưa / Nắng hè cho tới chiều mưa / Vẫn là quê mẹ, vẫn chưa phai lòng.*
*Hò ơi... Con sông vẫn chảy hiền hòa / Đón người con trở về nhà bình yên / Khói lam chiều nhẹ láng giềng / Tình quê ấm áp, không phiền chi đâu.*
*Hò ơi... Lục bình trôi mãi về đâu / Cho người viễn xứ quên sầu bớt vương / Đường dài dặm khách mù sương / Về đây tắm mát, yêu thương ngọt ngào.*
Về rồi anh… và thôi không đếm bước
Đời mỏi rồi, xin gửi lại phù vân
Bao dâu bể chỉ còn như khói mỏng
Tan giữa chiều, không níu được bàn chân.
Về rồi anh… nghe đất trời mở cửa
Đón một người từng lạc giữa nhân gian
Đón trái tim sau bao lần giông gió
Giờ đã mềm như giọt nắng đầu sang.
Về rồi anh… để mai này nhắm mắt
Cũng mỉm cười vì đã kịp trở về
Kịp thấy lại bóng mình trong dòng nước
Kịp nghe quê gọi giữa mỗi câu hò quê.
Về rồi anh… đời thôi không trôi nữa
Chỉ còn ta và nhịp thở đất lành
Chỉ còn mẹ, còn dòng sông, bãi cỏ
Giữ hồn mình… cho đến tận mong manh.
Và nếu một mai thân này tan giữa đất
Xin hóa thành mầm cỏ biếc ven sông
Để mỗi sớm, khi quê hương thức giấc
Vẫn thấy ta… trong gió thoảng mênh mông.
Mai ngày Việt Nam Cộng Hòa
Trở về với ngọn cờ vàng ngày xưa
Giàu sang đất khách xin từ,
Lầu cao, xe đẹp, thực hư cũng dừng.
Về bên dòng nước, xin đừng
Nhắc chi danh lợi, chỉ mừng bến xưa.
Hò ơi...
Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi
Về quê hương cũ, quản chi nhọc nhằn.
Mái tranh nấp bóng dừa đưa,
Dập dềnh con nước, nắng mưa dạt dào.
Ghe chèo, vọng cổ ngọt ngào,
Hồn quê tìm lại, chiêm bao thỏa lòng.
Cơm rau, đạm bạc, thong d**g,
Tắm sông, trăng tỏ, ấm nồng tình quê.
Hò ơi...
Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn bông
Về làng nhớ bến, về sông nhớ đò
Đời người như bóng con đò
Sóng xô bến cũ, lòng đò lại thương.
Về thôi anh, về lại bến quê xưa
Nơi dòng sông chở nặng những mùa đưa
Hàng dừa nghiêng soi bóng chiều tĩnh lặng
Gói hồn mình vào nắng sớm, chiều mưa.
Không nhung lụa, chẳng cần ngôi nhà lớn
Chỉ mái tranh, vách lá đượm tình quê.
Hò ơi...
Bao năm viễn xứ xa quê
Nhớ canh rau muống, nhớ về bến sông
Dòng sông con nước ròng ròng
Bồi hồi dạ nhớ, nhớ mong mỏi mòn.
Thôi phiêu lãng, nay lòng về đất mẹ
Hòa máu xương nuôi những vạt đồng xanh
Để mai này, khi đời thôi vẫy gọi
Ta hóa thân thành cỏ dại... an lành.
Dặm dài viễn xứ, gánh trên vai
Những mùa trăng khuyết, nhớ nhung đầy
Gác lại phồn hoa, đời vạn lý
Chỉ mong về lại… những chiều say.
Hò ơi...
Cây đa bến cũ sân đình
Đợi người viễn xứ hồi sinh cội nguồn
Dẫu rằng vạn lý đi buôn
Cũng xin gác lại, về nguồn bình yên.
Hò ơi...
Con chim manh manh đậu nhánh sầu đông
Thấy người xứ lạ chạnh lòng nhớ quê
Đường về lối cũ đường về
Trăng treo đầu ngõ, tình quê đậm đà.
Về thôi anh, về ôm lấy cội nguồn
Để khi nhắm mắt, không còn nuối tiếc
Hồn ta tan vào phù sa màu mỡ
Mãi mãi là một phần của quê hương.
Về bên hiên cũ, ghế tre nghiêng bóng
Mẹ ngồi se chỉ, tay run run theo năm tháng
Áo bà ba sờn vai vì nắng gió
Vẫn thơm mùi nắng, mùi đồng, mùi lúa mới.
Hò ơi...
Thương người lữ khách xa xôi
Nghe câu hò cũ bồi hồi nhớ nhung
Mai này rũ sạch bụi cùng
Về nằm đất mẹ, mông lung một đời.
Về thôi anh, kẻo chiều nay gió lạnh
Thổi qua đời, thổi tắt những niềm tin
Giữ chút ấm trong vòng tay đất mẹ
Giữ chút người… giữa bão nổi nhân sinh.
Về rồi em…
Dẫu đời rộng tựa trăm ngàn bến lạ
Chỉ một bến quê là chẳng đổi thay
Dẫu trần thế có bao lần nghiêng ngả
Vẫn còn nhau… trong tiếng gió chiều nay.
Hò ơi...
Ai về nhắn với ông trăng
Con đò xưa cũ vẫn hằng chờ ai
Dẫu đời dâu bể phôi phai
Lòng quê vẫn giữ, miệt mài canh thâu.
Hò ơi...
Lục bình trôi mãi về đâu
Cho người viễn xứ quên sầu bớt vương
Đường dài dặm khách mù sương
Về đây tắm mát, yêu thương ngọt ngào.
Để một lần nữa được làm đứa trẻ
Chân trần chạy giữa đồng lúa chín vàng
Để mai này nhắm mắt
Không tiếc gì những tháng rộng năm dài
Chỉ mong được nằm nghe hương lúa thở
Giữa ruộng đồng — nơi đất mẹ ôm hoài.
Hò ơi...
Nghe câu vọng cổ dạt dào
Nhớ về mái lá, nhớ vào vườn xưa
Nắng hè cho tới chiều mưa
Vẫn là quê mẹ, vẫn chưa phai lòng.
Về thôi anh, về đi…
Trước khi chiều tàn, trước khi lòng nguội lạnh
Về ôm lấy quê hương, về ôm lấy chính mình.
Hóa thân vào cỏ biếc, hóa phù sa nuôi vụ mùa xanh
Hóa nụ cười trong mắt mẹ an lành.
Hò ơi...
Con sông vẫn chảy hiền hòa
Đón người con trở về nhà bình yên
Khói lam chiều nhẹ láng giềng
Tình quê ấm áp, không phiền chi đâu.
Về rồi anh… chẳng cần lời tiễn biệt
Đất đã chờ từ thuở bước anh đi
Sông đã giữ một dòng trôi lặng lẽ
Đợi một ngày anh trở lại làm si.
Về rồi anh… đời thôi không giông gió
Những nỗi buồn cũng đã biết yên thân
Những tháng rộng năm dài như khói mỏng
Rơi xuống rồi tan giữa buổi hoàng hôn.
Về rồi anh… chẳng mong gì thêm nữa
Chỉ giữ lòng đừng lạc mất hôm nay
Chỉ giữ hơi thở hòa cùng nhịp đất
Chỉ giữ nụ cười còn ấm trên tay.
Về rồi anh… và quê hương đủ cả
Đủ cho người một chỗ đứng bình yên
Đủ cho trái tim sau bao bão nổi
Biết dịu dàng như giọt nắng đầu tiên.
Về rồi anh…
Nếu mai này thân hóa vào lòng đất
Cũng xin nằm như hạt bụi hiền hòa
Để mỗi sớm, khi quê hương thức giấc
Vẫn thấy anh — trong nhịp thở của nhà.
Cậu Ba Trí – Garland, Texas, USA
02/27/2026