Wholeness in Chaos - Grow with ADHD

Wholeness in Chaos - Grow with ADHD

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Wholeness in Chaos - Grow with ADHD, Personal coach, Chicago, IL.

Tại đây chúng ta chia sẻ hành trình vừa đẹp đẽ vừa đầy thử thách của việc nuôi dạy những em bé có suy nghĩ, cảm nhận và phát triển theo cách khác biệt (ADHD, neurodivergent, cảm xúc lớn, trái tim nhạy cảm) bằng nhận thức, kết nối và hợp tác.

12/01/2025

Có những giai đoạn thật khó: đứa trẻ từng vui vẻ, tự tin, hợp tác… bỗng trở nên thu mình, trì hoãn, dễ cáu và mất hết động lực. Nhiều cha mẹ hoảng: “Con tôi bị gì vậy?”

Sự thật là: khi tuổi teen gặp ADHD và lo âu, não bộ đang trải qua một cơn bão tái cấu trúc. Trẻ không hư. Không lười. Không mất đi năng lực. Con chỉ đang quá tải.

Trong giai đoạn ấy, điều con cần không phải là kiểm soát nhiều hơn, mà là cha mẹ hiện diện nhiều hơn—một nơi đủ an toàn để con trở về khi thế giới bên trong quá hỗn loạn.

Khi cha mẹ nhẹ lại, con mới có thể thở.
Khi cha mẹ bớt lo tương lai, con mới bớt sợ hiện tại.
Và từ đó, con bắt đầu tìm lại chính mình.

Link bài full ở comment.

Photos from Wholeness in Chaos - Grow with ADHD's post 11/17/2025

Compassion is easy… until it’s about adults. Và đây là lý do executive functioning quan trọng đến vậy.

Hai tuần vừa rồi thực sự rất nặng với mình: hai sự việc nghiêm trọng xảy ra liên tiếp ở giờ ra chơi, progress report đang đến hạn, lịch họp phụ huynh thì dồn dập ngay tuần sau. Đội trợ tá năm nay hoàn toàn mới, mỗi người một mức hiểu Montessori khác nhau, nên mình vừa phải giữ lớp, vừa training, vừa xử lý khủng hoảng.

Trong số đó có Mr. DM — một bạn trẻ có tiềm năng, hiền, muốn làm tốt, nhưng lại rất dễ trượt ở những việc nhỏ nhất, những việc thuộc về “common sense”. Chỉ một khoảnh khắc lơ là trong giờ ra chơi và chuyện đã xảy ra. Một vài việc bị bỏ sót khiến cả team phải chạy nước rút đến phút cuối. Khoảnh khắc ấy mình khựng lại: lòng trắc ẩn dành cho trẻ thì dễ vô cùng, nhưng lòng trắc ẩn dành cho người lớn — nhất là người làm việc cùng — lại khó hơn rất nhiều.

Với trẻ, mình luôn có không gian để kiên nhẫn. Mình hiểu các con còn thiếu kỹ năng, thiếu trải nghiệm, thiếu vùng não trưởng thành để tự điều chỉnh. Nhưng khi người lớn không làm phần việc của họ, một phần trong mình đóng sập lại: sự bực, sự thất vọng, cảm giác phải bảo vệ lớp và bảo vệ team. Lúc nói chuyện, DM bảo: “Tôi đến trường cả thứ 7 để làm việc và tôi thực sự rất muốn làm tốt.” Nghe câu đó, mình vừa thương, vừa mệt, vừa nặng lòng.

Cuối tuần trước, khi ngồi reflect lại mọi thứ, mình mới thấy rõ: DM cũng đang vật lộn với executive functioning — giống hệt những đứa trẻ trong lớp mình. Chỉ khác là, người lớn thì không còn ai hướng dẫn nữa. Đây là điều mình vẫn biết trên lý thuyết, nhưng phải đến lúc đối diện trực tiếp với nó trong công việc, mình mới thực sự cảm được.

Executive functioning không chỉ là câu chuyện của trẻ hay ADHD. Nó chính là nền tảng cho 80% đời sống người lớn: quản lý thời gian, sắp xếp ưu tiên, theo dõi công việc, bắt đầu việc khó, duy trì khi hết hứng, vượt qua stress, xử lý cảm xúc để không phản ứng bộc phát. Chỉ cần một trong những vùng đó yếu đi, công việc, mối quan hệ và cảm xúc của chúng ta bị ảnh hưởng ngay lập tức. Trải nghiệm với DM cho mình thấy một sự thật rất nhân bản: không ai thất bại vì họ không cố gắng; họ thất bại khi não của họ không đủ công cụ để thành công. Adults are just children with bigger bodies — và người lớn cũng có những vùng não chưa mạnh như ai.

Chúng ta kỳ vọng trẻ tự giác, nhớ việc, làm đúng deadline, bình tĩnh khi thất vọng, chịu trách nhiệm khi sai. Nhưng thử nhìn quanh xem: có bao nhiêu người lớn làm được trọn vẹn những điều ấy mỗi ngày? Một giáo viên, một đồng nghiệp, một đối tác, một người bạn đời — và đôi khi là chính bản thân mình. Sự thật là: ai cũng cần được rèn luyện executive functioning suốt đời.

Tuần vừa rồi, mình thay đổi cách làm việc với DM. Thay vì chỉ “nhắc”, mình chia nhỏ nhiệm vụ, tạo checklist, xác định rõ priorities, đưa deadline minh bạch, follow-up có hệ thống và sử dụng ngôn ngữ kỹ năng thay vì phán xét. Và điều bất ngờ là, khi mình thay đổi phương pháp, sự bực bội trong mình giảm đi rõ rệt và mọi thứ bắt đầu chạy trơn tru hơn.

Không có ai lười bẩm sinh. Không có ai vô trách nhiệm bẩm sinh. Chỉ có người có executive functioning mạnh và người đang thiếu kỹ năng, thiếu hướng dẫn, thiếu cấu trúc để thành công. Khi mình thực sự hiểu điều này, mình nhìn mọi thứ nhẹ hơn, rõ hơn. Rèn executive functioning không phải là kỹ năng dành riêng cho trẻ ADHD — nó là kỹ năng cho tất cả chúng ta, để sống tốt hơn, làm việc hiệu quả hơn và thương nhau có trật tự hơn.

Và có lẽ, nhận ra điều này chính là bài học trưởng thành của mình trong tuần này. New Levels – New Devils thật sự, nhưng cũng là New Levels – New Compassion.

Ảnh khung cảnh ngồi reflection của tui

11/08/2025

Lớp mình có một cậu bé lớp 2 cực kỳ nhiều cảm xúc, dễ bùng nổ và thường xuyên nói câu: “I’m so mad! I’m very angry right now!”

Mình cũng hơi bí thật, vì sự thật là mồm nó cười tươi nhưng mặt lại cố ra vẻ hằm hằm, như thể đang cần bằng chứng chứng minh rằng “ta đây đang rất cáu.”
Bạn này lại còn là chuyên gia hỏi, chuyên gia lý sự đời, và thường xuyên đi ngược lại những gì người khác nói để prove rằng mình đúng và người khác sai.

Mình đã “bí” như thế cho đến cách đây vài tuần, khi tình cờ xem được một TED Talk của Tiến sĩ Jill Bolte Taylor, nữ nhà thần kinh học từng trải qua cơn đột quỵ và nghiên cứu sâu về hoạt động của não bộ.
Bà nói rằng: “Não của chúng ta chỉ có thể giữ một cảm xúc trong 90 giây, không thể hơn được.
Nghe xong, mình lập tức mang “bằng chứng” đó đến lớp.

Một hôm, TM lại nói: “I’m mad!”
Mình liền bắt đầu đếm thầm từ 1 đến 90 – quá tò mò xem chuyện gì xảy ra.
Chưa kịp đến 90, gương mặt đang cau có của TM đã giãn ra, mắt mở to, giọng ngây thơ vô số tội: “What are you doing? Why are you counting?”
Mình tiếp tục đếm hết 90 giây rồi mới giải thích: “Não của chúng ta chỉ có thể giữ cảm xúc trong 90 giây thôi. Nếu con không tiếp tục suy nghĩ về nó, cảm xúc đó sẽ tự biến mất.”
Từ hôm đó, mỗi lần cơn “sóng thần” ập đến, TM lại bắt đầu đếm 90 giây. Và lần nào mình cũng cười phá lên khi thấy ánh mắt sáng bừng nhận ra: “Hết cáu thật rồi!”
TM trở thành “đại sứ 90s” của lớp mỗi khi thấy ai giận, lập tức chạy tới hô: “You should count 90 seconds now!” Dễ thương không tưởng được. Hahaha.

🪞 Nhưng còn người lớn thì sao?

Trẻ con thì dễ luyện tập. Còn người lớn, nhất là cha mẹ của những em bé ADHD, thì không dễ như vậy.
Vì cảm xúc của người lớn thường đi kèm với một câu chuyện:
“Con không nghe lời = tôi là người mẹ thất bại.”
“Con mất kiểm soát = tôi đang bị đánh giá.”
Thế là thay vì chỉ ở trong 90 giây cảm xúc, ta bắt đầu rơi vào 90 phút tự trách, 90 giờ mệt mỏi và 90 ngày bất lực.

💡 The Reckoning – Nhận ra “nút cảm xúc” vừa bị nhấn

“The Reckoning” là giai đoạn đầu tiên trong hành trình Rising Strong mà Brené Brown nói đến.
Nó đơn giản thôi: nhận ra rằng mình đang bị mắc kẹt cảm xúc.

Với trẻ con, “nút” đó thường là mất lượt, không được chọn, bị từ chối, thua cuộc.
Với người lớn, “nút” đó thường là bị coi thường, bị phản kháng, không được công nhận, mất kiểm soát.

Nếu ta không nhận ra, ta sẽ phản ứng theo bản năng: quát, giảng, hoặc rút lui.
Nhưng nếu ta dừng lại 90 giây để tò mò, ta có thể chọn khác đi.

🌱 Cách mình luyện tập điều đó trong lớp

Với TM, mình không nói “Con đừng giận.”
Mình chỉ hỏi:

“Con thấy gì trong người khi con giận?”

Ban đầu, cậu ấy không biết trả lời.
Mình gợi:

“Tay con nóng không?”
“Tim con có đập nhanh không?”
“Có phải mặt con đỏ lên không?”

Dần dần, TM học cách bắt quả tang cảm xúc qua cơ thể — và đó chính là lúc vùng não điều tiết (prefrontal cortex) của con được bật lại.
Cơn giận không biến mất vì bị cấm đoán, mà tan đi vì được nhận ra.

💭 Còn với chính mình thì sao?

Mình cũng đang học cách “reckon” mỗi ngày.
Khi cảm thấy cơn bực dâng lên, mình dừng lại và hỏi:

“Cảm xúc này thực sự đến từ con, hay từ nỗi sợ của chính mình?”
“Nút nào trong mình vừa bị nhấn?”

Có khi câu trả lời là:
“Mình đang sợ người khác nghĩ mình không dạy con được.”
Và chỉ cần nhận ra điều đó, cơn bão trong đầu cũng dịu đi.

💫 Reckoning không phải để kiểm soát, mà để kết nối

Nó dạy ta ở lại với cảm xúc, không chạy trốn, không phản ứng,
để ta có thể nói với con — và với chính mình:

“Mình đang giận, nhưng mình vẫn ở đây.”

Và đôi khi, chỉ cần 90 giây ấy thôi,
ta đã không còn là người cha mẹ cũ.
Ta trở thành người biết nhận ra trước khi phản ứng.

P/S: Bức tường nhận diện cảm xúc của nhà mình.

11/04/2025

🧠 Não tuổi teen không chập cheng, mà nó đang tái cấu trúc, mạnh mẽ đến mức chính teen cũng hoang mang.

Nếu bạn đang sống chung với một đứa teen, chắc bạn đã quen với những pha “lên xuống thất thường” như thời tiết trở mặt: sáng hớn hở ôm mẹ, chiều mặt mũi sầm sì; hôm qua nói “con hiểu rồi”, hôm nay gắt “mẹ nói đau đầu quá!”

Nghe có vẻ hỗn loạn. Nhưng thật ra, đó là não con đang làm đúng nhiệm vụ của nó: tái cấu trúc toàn diện để trưởng thành.

🌪️ Chuyện gì đang xảy ra trong não tuổi teen?

Theo Tiến sĩ Jay Giedd (Viện Sức khỏe Tâm thần Quốc gia Hoa Kỳ), não tuổi teen trải qua giai đoạn bùng nổ và cắt tỉa (pruning): Hàng tỷ kết nối thần kinh (synapses) được tạo ra từ tuổi nhỏ.
Khi đến tuổi dậy thì, não “cắt bỏ” gần 50% những kết nối ít dùng để tối ưu hiệu suất.

Nói vui thì: teenagers are literally losing half their mind — không phải theo nghĩa điên rồ, mà theo nghĩa sinh học: bọn chúng đang “nâng cấp hệ thống dây điện” trong đầu.

Song song đó, các vùng não phát triển không đồng đều:
- Amygdala (não cảm xúc) phát triển cực nhanh, khiến cảm xúc trở nên mãnh liệt, kịch tính.
- Prefrontal cortex (não lý trí, kiểm soát, ra quyết định) lại phát triển chậm và hoàn thiện tận sau tuổi 20.
- Hệ thống dopamine cũng biến động mạnh, khiến teen tìm kiếm cảm giác mới và phản ứng mạnh với phần thưởng.

Kết quả: con ảm thấy mọi thứ to tát, phải phản ứng nhanh, và… hành động trước khi suy nghĩ.

Chính nhà thần kinh học Frances Jensen (Đại học Pennsylvania) từng nói: “Teenagers have the accelerator pressed all the way down, but the brakes aren’t fully installed yet.”

💡 Và đó là lý do ta cần dạy Emotional Regulation

Não lý trí (vùng vỏ não trước trán) không thể học điều tiết cảm xúc bằng lý thuyết, nó học thông qua mối quan hệ an toàn.
Mỗi lần con được người lớn phản ứng bình tĩnh, nhẹ giọng, và hướng dẫn “Con có thể hít sâu, ra ngoài đi dạo hoặc làm một việc gì đó, hoặc viết ra cảm xúc lúc này”, não con ghi nhận rằng: “À, có cách khác để sống sót ngoài việc la hét hay rút lui.”

Nếu không được dạy, vùng amygdala sẽ tiếp tục “chiếm sóng” và phản ứng theo bản năng. Nhưng khi được hỗ trợ, não sẽ hình thành kết nối mới giữa amygdala và prefrontal cortex, giúp con:
- Biết nhận diện cảm xúc (name it)
- Biết dừng lại trước khi phản ứng (pause)
- Biết lựa chọn hành vi phù hợp (choose)

Đó không chỉ là kỹ năng sống. Đó là kiến trúc của khả năng làm người.

🌱 Còn người lớn thì có nên sợ bão không?
Não tuổi teen không cần kiểm soát, nó cần người lớn đủ tỉnh để làm nơi neo. Mỗi lần cha mẹ hay thầy cô giữ bình tĩnh thay vì quát lại, chúng ta đang “cho con mượn não lý trí của mình,” đúng nghĩa sinh học.
Chúng ta không chỉ dạy mà đang điều chỉnh hệ thần kinh của con thông qua sự hiện diện của mình.
Và có lẽ, đó là “con đường ngắn nhất” để đi cùng con qua những năm tháng hỗn loạn:
Không phải uốn con cho vừa khuôn, mà hiểu rằng mọi hỗn loạn đều là dấu hiệu của não đang phát triển.

Bài viết này dành tặng cho my official teen boy!

11/02/2025

“Con chỉ đi vệ sinh 3 phút thôi mà, mẹ làm gì căng?”

Một chuyện nhỏ thôi. Nhưng lại khiến mình ngồi nghĩ ngay về cái gọi là time blindness – mù thời gian – ở tuổi teen.

Ngày cuối ở Nhật hè vừa rồi, cả nhà trong chế độ “cuống cuồng”: mình lo thu dọn đồ đạc và đầu óc thì còn bận nghĩ xem còn cần mua gì, còn thiếu gì, con thì mải chơi điện tử. Mình dặn, “10 phút nữa kéo vali xuống cửa cho mẹ nhé.”

Mười phút sau, vali vẫn nằm đó.
Từ toilet vọng ra: “Con đang đi vệ sinh!”
Và thế là phiên bản không dễ thương nhất của mình xuất hiện. Mình mắng con trong cơn nóng, khi cảm giác thời gian như đang đếm ngược vì cả nhà có thể nhỡ chuyến bus ra sân bay.

Lên taxi rồi, con nhắn: “Mẹ unfair. Con chỉ đi vệ sinh 3 phút thôi mà mẹ cũng mắng?”

Với con, 3 phút là hợp lý. Chỉ là cả mẹ và con đang sống trong hai dòng thời gian khác nhau.

Time blindness – khi “10 phút” trong đầu người lớn chứa cả chuỗi hành động: kéo vali, gọi taxi, ra cửa kịp giờ…
Còn với não tuổi 12–15, phần điều hành (executive function) vẫn đang học cách tổ chức và tiên lượng. Nói cách khác, “10 phút” với con chỉ là... 10 phút.

Thế nên, những lần sau, mình học cách hỗ trợ:
– Nói rõ hơn: “Kéo vali xuống trước, đi vệ sinh sau cùng nhé.”
– Cho tín hiệu: “Còn 5 phút nữa.”
– Và quan trọng nhất, không để mình bị cuốn vào cơn gấp gáp. Khi cha mẹ bị cuốn vào dòng thời gian của chính mình thì thật khó sáng suốt để giúp con bên cạnh.

Cha mẹ đôi khi chính là “bộ não ngoài” của con, không phải để kiểm soát, mà để con mượn tạm kỹ năng tổ chức, cho đến khi não con đủ lớn để tự làm được.

Câu chuyện “toilet 3 phút” hôm ấy, nghe buồn cười, mà hóa ra lại là một bài học về kiên nhẫn và về việc nhìn con bằng đôi mắt của chính con.

11/02/2025

Những “sếp nhỏ” trong não – và vì sao đôi khi con thấy mọi thứ thật khó!

“Con lên phòng mẹ, bên trái tủ có cái túi xanh, trong đó có hộp kính. À nhớ ghé phòng em lấy áo Elsa màu hồng nha.”
“Cuối tuần mình đi Hạ Long, trời mưa lạnh đó, con nhớ chuẩn bị đồ nha.”
Hay cảnh quen thuộc hơn: hết giờ chơi điện tử, mẹ gọi ăn cơm — con gầm gừ, ném tay cầm xuống đất, đóng sầm cửa!

Ba chuyện nghe nhỏ vậy thôi, nhưng đều liên quan đến kỹ năng điều hành – những “sếp nhỏ” trong não giúp ta lên kế hoạch, tập trung, nhớ việc, kiểm soát cảm xúc và làm đến cùng.
Với trẻ có ADHD, các “sếp nhỏ” này đôi khi đến muộn, làm nửa chừng, hoặc… nghỉ phép. 😅

ADHD không phải là do lười hay thiếu ý chí. Nó là một kiểu phát triển khác của não bộ.
Trẻ ADHD không mất đi theo thời gian, chỉ là những khó khăn “chuyển vai” – từ hiếu động sang hay quên, dễ nản, hay trì hoãn.

👉 Trong não ta có nhiều “trưởng phòng”:

Một người giúp mình bắt đầu việc,

Một người giữ tập trung,

Một người ghi nhớ và lên kế hoạch,

Một người giúp mình làm đến cùng,

Và một người giữ bình tĩnh khi cảm xúc bùng nổ.

Nếu con thấy khó để bắt đầu, dễ quên việc, nhanh chán, hay tức giận…
Không sao hết. Điều đó chỉ có nghĩa là các “sếp nhỏ” đang cần được huấn luyện thêm thôi.

💡 Ví dụ:

Khi chuẩn bị đi chơi, mẹ có thể hỏi: “Con nghĩ mình cần mang gì?”

Khi hết giờ chơi, thay vì hét “Con ghét mẹ!”, con có thể nói: “Con đang bực, con cần thêm 5 phút để dừng lại.”

Khi làm bài khó, hãy nhớ: mỗi lần thử lại là một lần “sếp nhỏ” mạnh hơn.

Kỹ năng điều hành cũng giống như cơ bắp, càng tập càng khỏe.
Trẻ có ADHD không thiếu thông minh hay cảm xúc — các con chỉ cần thêm thời gian, chiến lược, và người lớn kiên nhẫn đồng hành.

Và đôi khi, chỉ một câu hỏi nhẹ nhàng thôi:
“Con nghĩ bước tiếp theo mình nên làm gì?”
cũng đủ giúp một “sếp nhỏ” trong não con…tỉnh ngủ. 💛

11/02/2025

Lớp học mình từng dạy trước đây có một bạn có hội chứng Down. Hàng năm vào World Down Syndrome Day (Ngày Down thế giới) 21/3, lớp mình luôn có chuyên gia về Down Syndrome tới chia sẻ với cả lớp nhằm nâng cao nhận thức về hội chứng Down, thúc đẩy sự hòa nhập, tôn trọng và quyền lợi của người có Down trong cộng đồng. Năm nào đọc lại bài viết dưới đây mình cũng xúc động và thêm phần thấu hiểu cho sự khó khăn và ngưỡng mộ cha mẹ của những đứa trẻ đó.
Bài viết mình dịch lại từ bản gốc của tác giả Emily Perl Kingsley, một nhà văn người Mỹ. Bà là biên kịch lâu năm của chương trình truyền hình Sesame Street (từ năm 1970). Bà có con trai mắc hội chứng Down. Sau khi con trai chào đời, bà đã tích cực đấu tranh vì quyền của người khuyết tật, đồng thời đưa hình ảnh người khuyết tật vào chương trình truyền hình nhằm thúc đẩy sự hòa nhập.

Emily viết "Chào mừng đến Hà Lan" vào năm 1987 như một cách để diễn tả trải nghiệm làm mẹ của một đứa trẻ có hội chứng Down – đầy bất ngờ, mất mát, nhưng cũng chứa đựng vẻ đẹp và giá trị riêng biệt.

Bài viết từ đó trở thành một trong những biểu tượng đầy cảm xúc và truyền cảm hứng cho các bậc cha mẹ có con khuyết tật trên toàn thế giới.

Chào mừng đến với Hà Lan
© 1987 by Emily Perl Kingsley
All rights reserved
Reprinted by permission of the author

Tôi thường được hỏi rằng cảm giác nuôi dạy một đứa trẻ khuyết tật là như thế nào, để cố gắng giúp những người chưa từng trải qua điều đó có thể hiểu được, có thể hình dung ra được cảm xúc ấy. Nó giống như thế này...

Khi bạn chuẩn bị sinh con, cảm giác đó giống như đang lên kế hoạch cho một chuyến du lịch tuyệt vời, đến nước Ý. Bạn mua một đống sách hướng dẫn và bắt đầu vạch ra những kế hoạch tuyệt đẹp. Đấu trường La Mã. Tượng David của Michelangelo. Những chiếc thuyền Gondola ở Venice. Bạn có thể học một vài câu tiếng Ý cơ bản. Mọi thứ thật phấn khích.

Sau nhiều tháng chờ đợi háo hức, cuối cùng ngày đó cũng đến. Bạn thu xếp hành lý và lên đường. Vài tiếng sau, máy bay hạ cánh. Tiếp viên bước vào và nói:
“Chào mừng bạn đến với Hà Lan.”

“Hà Lan ư?!?” bạn thốt lên. “Ý bạn là sao? Tôi đăng ký đi Ý mà! Tôi phải đến Ý chứ. Cả đời tôi đã mơ đến Ý.”

Nhưng hành trình đã đổi hướng. Máy bay hạ cánh ở Hà Lan và bạn phải ở lại đó.

Điều quan trọng là, họ không đưa bạn đến một nơi kinh khủng, ghê tởm, dơ bẩn, đầy bệnh tật, đói kém hay đau khổ. Đó chỉ là một nơi khác mà thôi.

Vì vậy, bạn cần đi mua những quyển sách hướng dẫn mới. Bạn cần học một ngôn ngữ hoàn toàn khác. Và bạn sẽ gặp một nhóm người hoàn toàn mới, những người mà nếu không có chuyến đi này, có lẽ bạn sẽ chẳng bao giờ quen biết.

Chỉ là một nơi khác mà thôi. Nhịp sống ở Hà Lan chậm hơn, không hào nhoáng như Ý. Nhưng sau một thời gian sống ở đó, khi bạn bắt đầu định thần lại và quan sát xung quanh. Bạn bắt đầu nhận ra rằng Hà Lan cũng có cối xay gió, Hà Lan cũng có hoa tulip, và Hà Lan thậm chí còn có cả những tác phẩm của Rembrandt.

Nhưng mọi người xung quanh bạn thì vẫn đi đi về về từ nước Ý và họ không ngừng kể về khoảng thời gian tuyệt vời họ đã có ở đó. Và suốt phần đời còn lại, có thể bạn sẽ vẫn thầm thì:
“Vâng, đó là nơi tôi đã định đến. Đó là điều tôi đã lên kế hoạch.”

Và nỗi đau ấy, sẽ không bao giờ, không bao giờ, không bao giờ hoàn toàn biến mất.
Bởi vì việc mất đi giấc mơ ấy là một mất mát rất, rất lớn.

Nhưng nếu bạn cứ mãi tiếc nuối vì mình đã không đến được nước Ý, bạn có thể sẽ chẳng bao giờ có cơ hội để tận hưởng những điều đặc biệt, những điều rất đỗi dịu dàng và tươi đẹp, ở nơi gọi là Hà Lan.

11/02/2025

💥 ADHD không chỉ là “hiếu động” – và vì sao con dễ giận, dễ cãi lại đến thế?

Khi nhắc đến ADHD, nhiều người thường nghĩ ngay đến tăng động, bốc đồng, mất tập trung.
Nhưng thật ra, ADHD không đơn giản như vậy đâu.
Mỗi đứa trẻ là một “phiên bản” khác nhau – có bạn nói nhiều, có bạn lơ đãng, có bạn lại rất thông minh nhưng dễ nổi nóng, dễ bùng nổ cảm xúc.

Một trong những điều khó khăn nhất ở trẻ có ADHD là khi kèm theo chứng thách thức chống đối (ODD) – nghĩa là con thường xuyên tức giận, hay tranh cãi, bướng bỉnh và chống lại người lớn.
Khoảng 60–80% trẻ ADHD có thêm ODD, và điều này làm cho việc sống, học, và chơi cùng bạn bè trở nên rất khó khăn.

Mình từng dạy một cậu bé tên KC, 4 năm liền.
Cậu thông minh, nhanh nhẹn, dễ thương lắm.
Nhưng chỉ cần một chuyện nhỏ không như ý, là KC sẽ bùng nổ: ném đồ, hét lên, chửi thề rồi khóc nức nở.
Không phải vì con “xấu tính”, mà vì não của con chưa học được cách điều chỉnh cảm xúc – giống như cái bình xăng nhỏ, chỉ cần thêm chút áp lực là “cháy” ngay.

Tiến sĩ Russell Barkley – một chuyên gia hàng đầu về ADHD – nói rằng:
👉 “Những cơn giận dữ, mất kiểm soát, hay dễ cáu kỉnh không phải là ‘bệnh phụ’ của ADHD, mà là một phần của ADHD.”

Nói cách khác, ADHD không chỉ là khó tập trung, mà còn là khó tự kiềm chế cảm xúc.
Trẻ ADHD cảm xúc mạnh hơn, dễ thất vọng hơn, và mất bình tĩnh nhanh hơn những bạn khác.

🌿 Vậy cha mẹ cần làm gì?
Tên album mình đặt là Parent The Child You Have – “Nuôi dạy chính đứa trẻ bạn đang có” – cũng từ điều này mà ra.
Không phải đứa trẻ lý tưởng trong đầu, mà là em bé thật trước mặt bạn – với tất cả cảm xúc, giọt nước mắt, và cả sự bướng bỉnh.

Khi con bùng nổ, đừng vội kết luận con “hư”.
Hãy nhìn xem não con đang mệt, bình xăng cảm xúc đã gần cạn.
Hãy giúp con học cách nạp lại năng lượng: hít thở, nghỉ ngơi, chuyển hướng sang việc khác.
Và chính cha mẹ cũng cần học cách bình tĩnh hơn, nhất quán hơn, vì trẻ ADHD học bằng quan sát và trải nghiệm, không chỉ bằng lời dạy.

Tình yêu là chưa đủ.
Cần có kiến thức, chiến lược và lòng kiên nhẫn.
Khi con được sống trong môi trường hiểu và chấp nhận mình, con sẽ dần học được cách tự điều chỉnh cảm xúc, biết hợp tác, và vẫn có thể xây dựng những mối quan hệ bạn bè thật đẹp. 💛

11/02/2025

Hãy đọc bài này để… đỡ hoang mang 😌

“Chắc con em bị ADHD quá, nó chẳng tập trung gì hết.”

“Nếu có thì chắc cũng nhẹ thôi chứ hả chị?”

Thật ra thắc mắc như vậy là rất bình thường. Vì trẻ nhỏ thì đứa nào cũng có lúc ngọ nguậy, không nghe, chỉ muốn làm điều mình thích. Nhưng để nói có ADHD hay không thì không thể nhìn một–hai hành vi rồi kết luận được.
Để dễ hiểu, mình chia ra 2 nhóm mà ba mẹ hay nhầm:

1. Nhóm đi chung với ADHD (bệnh đồng diễn)
Đây là những tình trạng hay xuất hiện cùng lúc với ADHD. Nó không gây ra ADHD, nhưng làm mọi thứ khó hơn nhiều.
- Thường gặp: Lo âu; Trầm cảm; Khó đọc/khó viết/khó tính (rối loạn học tập); Thách thức chống đối (ODD); Rối loạn giấc ngủ
Ở tuổi teen thì có thể thêm chuyện dùng chất kích thích.

- Ví dụ: Một bạn vừa ADHD vừa lo âu → đã khó tập trung vì ADHD, lại còn lo lắng suốt, nên nhìn như “mơ màng” gấp đôi.

Một bạn vừa ADHD vừa khó đọc → học chậm hơn, dễ chán, người lớn lại tưởng “nó không chịu học”.

👉 Nếu chỉ hỗ trợ ADHD mà không nhìn ra cái đi kèm, thì kết quả sẽ không tốt.

2. Nhóm giống ADHD nhưng không phải ADHD (gọi vui là “bệnh giả mạo”- mimicking conditions)
Có nhiều tình trạng nhìn bên ngoài rất giống ADHD, nhưng bản chất khác hẳn: hiếu ngủ, Rối loạn xử lý cảm giác, Giảm thính lực, Dị ứng nặng, Hội chứng PANDAS, Sang chấn tâm lý (PTSD), Rối loạn lưỡng cực (bipolar), Rối loạn xử lý ngôn ngữ, Bệnh Lyme, etc.

- Ví dụ: Trẻ thiếu ngủ → bồn chồn, dễ cáu, không tập trung. Cho ngủ đủ → hết.

Trẻ nghe kém → gọi không trả lời, làm chậm, tưởng “không chú ý”. (mình có 1 học sinh dạng này.)

Trẻ bị sang chấn → dễ giật mình, dễ nổi nóng, khó tập trung. Nhưng đây là phản ứng của tổn thương, không phải ADHD.

👉 Nếu mình không phân biệt, rất dễ gán nhãn sai, rồi can thiệp… sai đường.

Vậy ba mẹ cần nhớ gì?

- ADHD cần chẩn đoán đàng hoàng, không đoán mò.
- Cần quan sát ở nhiều môi trường: ở nhà, ở trường, với bạn.
- Cần công cụ sàng lọc chuẩn và người có chuyên môn.
- Có khi con không cần thuốc, chỉ cần ngủ đủ, giảm áp lực, thay cách dạy.
- Có khi con không phải ADHD, mà đang lo lắng, đang tổn thương.

💛 Điều quan trọng nhất:
👉 Đừng vội gán nhãn.
👉 Hỏi thêm, nghe thêm, nhìn kỹ hơn.
👉 Vì hiểu đúng từ đầu sẽ quyết định luôn cách mình đồng hành về sau.
Nếu bạn đang nghi ngờ: cứ đi khám, cứ hỏi. Không phải để “dán mác cho con”, mà để giải thích cho hành vi của con và để người lớn biết cách giúp 🫶

11/02/2025

“Con tập trung chơi hàng giờ, sao lại bảo là không tập trung?”

Nhiều ba mẹ hỏi mình như vậy lắm.
“Con em có thể xếp Lego cả buổi, đọc sách quên ăn quên ngủ, sao lại nói là ADHD?”

Nghe rất hợp lý đúng không?
Nhưng thật ra, ADHD không có nghĩa là “thiếu tập trung” – mà là khó điều khiển sự tập trung theo ý muốn.

Hồi mới đi dạy, mình có một học trò tên Chris, học lớp 2.
Trong tiết học phép cộng có nhớ (đừng hỏi sao tới lớp 2 mới học nha 😅), chị hiệu trưởng bất ngờ vào dự giờ.
Và Chris thì… hoàn toàn không thể tập trung.
Mình giảng đi giảng lại, con vẫn quên, nhìn ra cửa, nghịch bút, gãi đầu.
Nhưng cùng lúc đó, cậu bé này có thể chơi Jenga cả tiếng đồng hồ không biết chán!
Xếp, phân tích, rút, phá rồi xếp lại—tập trung đến mức quên cả thế giới.

Lúc đó mình thật sự bực. Mình nghĩ con đang cố tình lười.
Nhưng sau này, mình hiểu:
👉 Vấn đề không nằm ở “khả năng chú ý”, mà là “hệ thống điều hướng chú ý”.

🧠 ADHD và hai kiểu tập trung

1️⃣ Siêu tập trung (Hyperfocus)
Khi con cực kỳ hứng thú, não tiết ra dopamine khiến con như “dính chặt” vào việc đó.
Con có thể ngồi hàng giờ đọc Roald Dahl, vẽ bản đồ, hay lắp Lego mà không bị xao nhãng chút nào.
Nhưng… khi con phải làm một việc “chán phèo” như bài tập về nhà, dọn phòng, hay viết chính tả, não lại không tìm thấy động lực.

2️⃣ Tập trung có chủ đích (Sustained attention)
Đây mới là điểm yếu thật sự của ADHD.
Não của trẻ ADHD vận hành bằng hứng thú, không phải bằng ý chí.
Nếu việc đó vui, mới lạ, có phần thưởng, con làm rất tốt.
Nếu việc đó lặp lại, nhàm chán, con gần như không thể duy trì sự tập trung.

Các nhà khoa học ước tính:
👉 Trẻ 10 tuổi có ADHD thường chỉ có mức tập trung tương đương trẻ 7 tuổi.
Điều đó có nghĩa là con không cố tình, mà não của con phát triển chậm hơn một chút ở vùng kiểm soát sự chú ý.

Vì thế, nếu bạn thấy con có thể tập trung hàng giờ cho điều mình thích nhưng không thể giữ chú ý cho việc cần làm,
đó không phải lười biếng, mà là dấu hiệu con cần được hỗ trợ để điều hướng lại sự chú ý.

💛 Điều quan trọng nhất:
Con không phải không muốn tập trung,
chỉ là chưa thể tập trung theo cách người lớn mong đợi.

Và nhiệm vụ của người lớn là giúp con học cách chuyển hướng,
từ việc con thích → sang việc con cần,
bằng sự kiên nhẫn, đồng cảm, và rất nhiều lần thử lại cùng nhau. 🌿

11/02/2025

Năm nay, tôi gặp ET – một cậu bé tám tuổi điển trai, sáng sủa, có nụ cười đẹp và đôi mắt xanh trong vắt. Trái với vẻ ngoài đẹp như tranh ấy, bên trong ET là một sự hỗn loạn mà càng nhiều thời gian với ET, tôi càng không khỏi bất ngờ. ET có autism, ADHD, và rối loạn lo âu (anxiety disorder).
Tuần đầu tiên của năm học, ET không thể rời khỏi mẹ nửa bước, và điều này kéo dài không chỉ vài ngày, mà rất nhiều tuần sau đó.
Mọi người trong trường thường xuyên hỏi tôi:
“Trông ET ổn mà, tại sao lại cần mẹ lâu đến vậy?”
“Các bé toddler hay preschool còn chẳng bám mẹ quá 2 ngày, đằng này mẹ của ET đã ở đó gần cả tháng rồi.”
(Thực tế là còn lâu hơn thế, mà tôi sẽ kể sau.)

Vào những trưa nắng gắt, khi ET loay hoay tìm cách chơi với các bạn, mẹ ET thường trò chuyện và chia sẻ rất nhiều nỗi lo. Phụ huynh luôn là một nguồn thông tin quý giá giúp tôi tiếp cận trẻ. Nhưng đôi khi, dù mẹ của ET có chia sẻ chính xác đến đâu, thì nhiều người ngoài cuộc vẫn cảm thấy vô lý. Bởi vì ADHD không “trông giống như một khuyết tật”.
Không như những khuyết tật dễ nhận thấy như mù, câm, điếc hay bại não, trẻ có ADHD trông bình thường như bao đứa trẻ khác. Không có dấu hiệu rõ ràng bên ngoài nào cho thấy các em có một khiếm khuyết bên trong hệ thống thần kinh trung ương hoặc não bộ.

Rất nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng ADHD là một khiếm khuyết trong hoạt động của não bộ. Điều này gây ảnh hưởng đến: khả năng kiểm soát vận động, khả năng kiểm soát xung động, sự chú ý và tự điều chỉnh hành vi.

Tất cả những gì mọi người nhìn thấy – sự hiếu động, dễ xao nhãng, hành vi “khó chấp nhận” – không phải là do trẻ cố tình.
ADHD không phải là lựa chọn của trẻ hay cha mẹ trẻ. Cũng giống như không ai lựa chọn việc bị mù hay điếc.

Want your school to be the top-listed School/college in Chicago?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Address

Chicago, IL