11/05/2026
Ví dụ cụ thể về việc hiểu văn hoá đọc sẽ dễ dàng hơn.
Đoạn văn dưới đây viết là:
"Tôi có chị bạn con cùng độ tuổi ở gần nhà, chúng tôi khá thân nhau. Chị ấy tâm sự rằng con lên cấp ba vào thời kì nổi loạn rất khó chiều, nó bảo "Đừng bắt chuyện với con".. chị ấy thật sự khổ tâm lắm. Nhưng chị ơi, ban nãy em thấy cậu con trai nhà chị vừa đi vừa ôm theo một chậu hoa phăng đỏ to lắm. Chị yên tâm nhé, chị nuôi con như thế là thành công lắm rồi ấy😭😭"
Nếu ai không hiểu sẽ cảm thấy chấm hỏi một chút, tại sao lại "an tâm" khi thấy cảnh ấy? Ai hiểu thì sẽ mỉm cười, vì hôm qua là Ngày của mẹ, 母の日、và trong ngày này người ta thường chọn hoa phăng đỏ để tặng mẹ của mình (Hoa phăng đỏ tươi có nghĩa là tình yêu sâu sắc và thuần khiết, nên được ví với tình mẫu tử). Cậu bé ôm hoa phăng đỏ trong ngày của mẹ như vậy, chắc hẳn ai cũng đoán là cậu mua tặng mẹ thôi❤️
Ngày mình sang Nhật du học lần đầu, đọc bài đọc có đoạn hai giáo viên nói về một cậu bé, một cô bảo "Dạo này thấy nó ủ rũ quá", cô còn lại bảo "Nói mới nhớ, gần đây bữa trưa tôi thấy nó toàn ăn bánh mì bánh ngọt"..., và kết luận của bài này là hai người giáo viên lo ngại gia đình cậu ấy có chuyện gì...Hôm ấy trong lớp một số bạn nước ngoài có hỏi giáo viên tại sao ăn trưa bằng bánh lại khiến các cô bận tâm, có lẽ văn hoá nước bạn mua cái bánh mang đến trường gọn nhẹ ok chứ có gì đâu nhỉ. Hồi ấy mình lanh chanh trả lời là "Vì thường gia đình người Nhật mẹ sẽ làm cơm trưa cho con mang đi ăn ý, bạn nào trước mang cơm tự dưng lại buồn buồn và chuyển sang mang bánh cô sẽ nghĩ bố hay mẹ bận quá hay có vấn đề gì chăng". Câu trả lời ấy của mình được cô giáo khen, thật ra mình mới 21 tuổi khi đó, không có mẹ Nhật nhưng đọc manga cả tuổi thơ nên văn hoá cơm hộp được tiếp thu lâu rồi😋😋😋
Nên là những nét văn hoá truyền thống ấy, nếu ta biết thì đâu đó sẽ giúp ta rất nhiều trong việc đọc, nghe hay trò chuyện với người dân bản xứ❤️ Ai đó nó văn hoá và ngôn ngữ là hai mặt không thể tách rời cũng không sai đâu❤️🥰