Nghiện Học

Nghiện Học

Cung cấp tài liệu

Operating as usual

Photos from Luyện Học tiếng Anh cùng cô Ngọc's post 02/10/2023
06/04/2023

Bạn thấy gì qua câu văn "Con sông Đà tuôn dài tuôn dài như một áng tóc trữ tình. Đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc b**g nở hoa ban, hoa gạo và cuồn cuộn mù khói núi mèo đốt nương xuân".

Sự đa dạng, phong phú, linh hoạt trong bút pháp là điểm nổi bật của tài năng nghệ thuật Nguyễn Tuân. Trong "Người lái đò sông Đà", nếu ở thượng nguồn, nhà văn đã để lại những ấn tượng sâu sắc về sự hung bạo, dữ dội của dòng sông qua bằng câu văn gân guốc, nhiều liên tưởng, so sánh phức tạp; thì xuôi về thượng nguồn, trở về với vẻ dịu hiền nên thơ như bao dòng sông khác, Nguyễn Tuân đã phả một làn hơi thật đẹp, thật trong trẻo, lãng mạn về dòng chảy dịu êm, nên thơ về dòng sông Đà. Câu văn phía sau cũng là một ví dụ minh hoạ thoả đáng cho điều ấy.

"Con sông Đà tuôn dài tuôn dài như một áng tóc trữ tình. Đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc b**g nở hoa ban, hoa gạo và cuồn cuộn mù khói núi mèo đốt nương xuân".

1. Một dòng chảy mềm mại, phiêu đãng

Tìm đọc các trang viết về những dòng sông, con nước; không ít những phút giây ta say đắm trước vẻ đẹp tựa cô gái Di Gan phóng khoáng man dại khi "rầm rộ giữa những bóng cây đại ngàn", lúc uyển chuyển mơ màng, "uốn một vòng cung thật tròn" của dòng sông Hương, hay dòng sông Vàm Cỏ xuôi bên hiên nhà dưới rặng rừa cao, mang màu "nước xanh biên biếc chẳng đổi thay lòng". Người yêu văn, thơ luôn bị cuốn hút bởi sự đặc trưng trong dáng hình, sắc thái riêng biệt của từng dòng sông. Trở lại với sông Đà của Nguyễn Tuân, xuôi về hạ nguồn, trở về với chốn đại ngàn hùng vĩ, nó lại mang trong mình vẻ mềm mại, thướt tha. Phép so sánh độc đáo: "ánh tóc trữ tình" xuất hiện như phả một làn hơi thật đẹp, thật thơ mộng vào vẻ đẹp dòng sông. Bởi lẽ, người ta thường dùng chữ "áng" cho áng tóc, hay một áng văn, thơ đồ sộ. Ấy thế mà Nguyễn Tuân lại biến tấu một cách táo bạo để gợi tả vẻ đẹp Đà giang từ trên cao. Đó là dòng chảy mềm mại, phiêu diêu, miên man, man mác dư vị của những vần thơ. Viết về dòng sông quê hương xứ sở, nhà văn như muốn đề thơ, gửi tình vào trong.

2. Dòng chảy trong trẻo, tinh khiết, căng tràn sức sống

Cũng như sông Hương trong văn Hoàng Phủ Ngọc Tường- “một bản trường ca của rừng già”- sông Hương trong dòng xoáy chảy trôi của nó từ thượng nguồn về đến Huế, qua dãy Trường Sơn hùng vĩ, nó đã thu về bên mình tất cả những gì đẹp nhất, man dại nhất của đôi bờ dòng sông. Phải chăng, đó cũng chính là mẫu số chung, là một lẽ thường tình của các dòng sông đẹp trên thế giới. Sông Đà đã thu về bên trong mình những đê mê, những quyến rũ của cảnh sắc xung quanh. Để rồi mỗi lần lặng tờ thưởng thức sắc nước sông Đà, ta nghe mùi hương mênh mang của núi rừng Tây Bắc với những bông ban, hoa gạo e ấp, dịu dàng cùng chút huyền ảo, mộng mơ của khói đốt nương xuân của người dân bản... Mây trời Tây Bắc đã cho hương sắc sông Đà sức sống xuân thì, một chút trẻ trung, mộng thơ, duyên dáng và e ấp... Bởi hoa ban, hoa gạo là đặc trưng của vẻ đẹp xuân thì, là biểu tượng của sức sống mãnh liệt, nồng nàn. Từ "b**g nở" như sự khơi gợi cho sự sống đương nở rộ viên mãn, tràn đầy của dòng sông. Cứ thế, một bức tranh đầy thi vị nơi rẻo cao Tây Bắc hiện ra, có xa, có gần, có thật, có mơ...

3. Dòng chảy gắn liền với đời sống nhân dân Tây Bắc

Mù khói núi mèo đốt nương xuân đã thương gửi vào sông Đà sự gần gũi, ấm áp đến vô cùng. ... Là cảnh sắc xung quanh tự nguyện như một cái gật đầu của tình yêu đã phả hồn vào mạch nước sông Đà, hay một dòng sông lém lỉnh, “tham lam” đã cố thu về, góp nhặt để làm đẹp cho chính mình? Thật khó để tách bạch, chỉ biết rằng, dưới ngòi bút Nguyễn Tuân, bản thân sông Đà có chất tự sự, đó không chỉ là dòng sông của quê hương xứ sở, mà là một dòng thương nhớ khôn nguôi, một tâm hồn, một tính cách thật thụ... Hình ảnh sông Đà bảng lảng trong sương khói, đó mà cuộn khói đốt nương thơm nồng của người dân bản. Hình ảnh con người và cuộc sống vùng cao giờ đây đã gián tiếp xuất hiện. Dòng sông chảy mãi, e ấp bên những bản, những thàng thân yêu, cùng người dân bản cất lên khúc bình yên của cuộc sống- điều mà hiếm khi bắt gặp trong văn Nguyễn Tuân trước CMT8... Là cảnh sắc xung quanh tự nguyện như một cái gật đầu của tình yêu đã phả hồn vào mạch nước sông Đà, hay một dòng sông lém lỉnh, “tham lam” đã cố thu về, góp nhặt để làm đẹp cho chính mình? Thật khó để tách bạch, chỉ biết rằng, dưới ngòi bút Nguyễn Tuân, bản thân sông Đà có chất tự sự, đó không chỉ là dòng sông của quê hương xứ sở, mà là một dòng thương nhớ khôn nguôi, một tâm hồn, một tính cách thật thụ...

4. Dòng chảy của một tâm hồn nhà văn tài hoa, lãng mạn.

Chỉ với một vài câu văn, Nguyễn Tuân đã vẽ ra một bức tranh thật đẹp, một bức tranh với góc nhìn từ trên cao. Hình ảnh dòng sông lững thững êm trôi như đã tận hưởng những phút giây đẹp đẽ với nơi nó thuộc về. Trái với cảm giác về một "dòng sông chết" nơi thượng nguồn, về với những nhành hoa ban, những tán hoa gạo, sông Đà cởi bỏ lớp áo sần sùi bên ngoài để trở về với vẻ đẹp dịu hiền, miên man. Đọc câu văn mà ta có thể phân tích từng tầng cấu trúc câu chữ, mỗi chữ phản ảnh một vẻ đẹp đặc sắc của dòng sông. Đó là gì nếu không phải là sự rung cảm mãnh liệt trước vẻ đẹp của dòng sông, của quê hương xứ sở, của mảnh đất đầy thương, đầy nhớ. Nguyễn Tuân đã viết trong những nhạy cảm và tài hoa như vậy!

--------------
Luyện kĩ năng viết văn - Học văn anh Tài

18/12/2022

LÀM SAO ĐỂ DẬY SỚM HỌC BÀI MÀ KHÔNG BỊ BUỒN NGỦ?
1. Trước tiên : Phải thức dậy được đã
Nhiều bạn thường cài báo thức 4h sáng dậy học kết quả là 6-7h mới dậy. ( Chắc nhiều người nhột).
Vì báo thức thì để gần chỗ nằm, kêu lên thì 1 "ma lực" nào đó tắt mất tiêu và ngủ tiếp như chưa có chuyện gì.
*Giải pháp: Tối trước khi đi ngủ, cài 5 cái báo thức Max volume để xa chỗ ngủ ( có nghĩa là nếu muốn tắt phải đứng dậy đi nhưng cũng đừng quá xa kẻo không nghe thấy - đừng sợ báo thức kêu mà không dậy bởi vì theo quán tính ai cũng rất ám ảnh với tiếng báo thức của điện thoại mình).
Và nhớ chuẩn bị 1 cốc nước lọc đặt gần báo thức để khi dậy tắt ae có thể uống luôn -> đây cũng là 1 cách giúp tỉnh ngủ phần nào.
Cuối cùng, sau đó nên phi ngay ra đánh răng rửa mặt auto tỉnh 99,999%.
Thứ 2, Dậy sáng bị uể oải, không có tinh thần học.
Đây là tình trạng chung của nhiều người chứ không chỉ riêng 2004 nhỉ
* Giải pháp: Sau khi đánh răng rửa mặt, nên dành 10-15 phút khởi động nhẹ (tùy động tác các e thích; lúc này có thể bật 1 bản nhạc truyền năng lượng như: Đường đến ngày vinh quang, Niềm tin chiến thắng...).
Sau đó, Khi ngồi vào bàn học đừng học ngay mà hãy lấy sổ hoặc giấy nhớ ghi ra Ngôi trường mình mơ ước.
Sau đó ghi ra 3 điều các em nhất định sẽ làm khi đỗ đại học.
Mục đích làm như vậy là để up up up Năng lượng trc khi học (vì ngủ dậy các em thường quên mất mục tiêu😅). Làm như vậy sẽ có động lực học hơn rất rất nhiều .
Thứ 3, thực hiện một kế hoạch "5 phút mỗi ngày".
Hãy ghi những công viên cần làm trong ngày có thời gian cụ thể, những công việc chính,.quan trọng trước, như luyện đề nào môn nào. Khoa học một chút là KHÔNG THỪA ĐÂU!!

Nguồn: Maystd

30/11/2022

Những tầng nghĩa ẩn sâu Chiếc thuyền ngoài xa - Nguyễn Minh Châu

🌸 Đi tìm cái đẹp:
Không phải đơn giản mà Phùng tìm thấy “cảnh đắt trời cho”, để có một bức ảnh đẹp được nhận xét như “một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ”, người nghệ sĩ Phùng phải làm việc của hàng ngàn chú ong thợ, đó là đi tìm và hút cái nhụy của cuộc sống. Cái đẹp không tự nhiên mà có, nó là quá trình khổ luyện, đầy gian truân và thách thức mà đòi hỏi ở người làm nghệ thuật nhiều yếu tố, cái tài hoa thôi là chưa đủ, muốn kiến tạo nên cái đẹp phải dùng mọi giác quan, tâm sức, mỗi sợi dây nơron thần kinh cũng phải rung lên để cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp man mác của vũ trụ. Chỉ có như thế, chỉ khi nhiếp ảnh Phùng bôn ba, phục kích mấy buổi sáng trên biển mới thu vào tầm mắt và ống kính cái đẹp giao hòa của nền trời bình minh và biển xanh.

🌸 Chất vấn lẽ thường:
Rời xa cái ống kính vĩ mô, soi xét các vấn đề mang khuynh hướng sử thi của thời kỳ kháng chiến, Nguyễn Minh Châu- người mở đường rực rỡ chuyển hướng ngòi bút của mình đến những điều vi mô trong cuộc sống thường nhật thời hậu chiến. Sau chiến tranh hòa bình lặp lại, những tưởng cuộc sống bình yên sẽ mở ra nhưng cái sự thực nghịch lý mà Phùng nhận ra là minh chứng thép cho những đau đớn, khó khăn không chỉ trong cuộc sống “cơm áo gạo tiền” mà nó còn là những di chứng của chiến tranh. Nguyễn Minh Châu chất vấn vấn nạn bạo lực gia đình song không đơn giản, gói gọn trong cảnh bạo lực của một gia đình hàng chài, cuộc sống hiện thực chằng chịt, phức tạp hiện ra, không chỉ riêng người đàn bà và những đứa con mới là nạn nhân của bạo lực gia đình kể cả người cha cũng không nằm ngoài tầm kiểm soát của nó. “Cuộc đời đa sự, con người đa đoan”.

🌸 Chất vấn Nghệ thuật và nghệ sĩ:
Với chiếc thuyền ngoài xa, Nguyễn Minh Châu vô cùng trăn trở về vai trò của người nghệ sĩ và nghệ thuật vị nhân sinh. Văn học viết về cái đẹp nhưng không phải cái đẹp thông thường, nó là cái đẹp có khả năng rung động và có sức chứa đựng và truyền tải, “Cái đẹp cứu rỗi thế giới” (Đôxtôiepxki), hơn nữa nghệ thuật dù viết thế nào, viết về cái gì đi chăng nữa, nó vẫn không bao giờ tách rời đời sống thực. Do đó, nghệ thuật đòi hỏi ở người nghệ sĩ giá trị dấn thân, sự chiêm nghiệm để có góc nhìn đa chiều, đa vị. Nguyễn Minh Châu nói về ý nghĩa thực của Nghệ thuật: “ Nghệ thuật là màn sương hồng và nghệ thuật là cuộc sống lầm than, là những đau khổ của con người trong thời đại mới. Đó là sự lựa chọn quyết liệt giữa nghệ thuật vị nhân sinh và nghệ thuật tô hồng.”
___________________________________
Nội dung: Phan Tâm Như- THPT Chuyên Hùng Vương
Hình ảnh: Nguyễn Thị Lan Hương- THPT Chuyên Hùng Vương

Timeline photos 28/11/2022

CẢM NHẬN VỀ CHI TIẾT "BÁT CHÁO HÀNH".

🌿Cảm nhận về chi tiết bát cháo hành

Nhà văn Nga Pautovski nói: “Chi tiết làm nên hạt bụi vàng của tác phẩm”. Chi tiết trong tác phẩm chỉ như một hạt bụi, chỉ là một yếu tố nhỏ làm nên thiên truyện lớn. Tuy nhiên chi tiết đó lại đắt đỏ và quý giá như vàng. Bởi lẽ, chính chi những chi tiết nhỏ này làm nên sự khác biệt giữa các nhà văn, tạo nên sự độc đáo, phong phú của nghệ thuật. Nếu chi tiết cảnh cho chữ trong “Chữ người tử tù” khiến bạn đọc hình dung rõ ràng nhất về phong cách Nguyễn Tuân, chi tiết cảnh chờ tàu trong “Hai đứa trẻ” giúp bạn đọc nhớ mãi về lối viết nhẹ nhàng của Thạch Lam,… thì chi tiết bát cháo hành trong truyện ngắn “Chí Phèo” khiến cho bạn đọc ấn tượng với phong cách Nam Cao.

Các tác phẩm của Nam Cao thường độc đáo, đa dạng nhưng không kém phần chân thành, có ý nghĩa và khái quát được những triết lý sâu xa. Ngòi bút hiện thực tỉnh táo, nghiêm ngặt, vừa sắc lạnh mà lại thắm thiết trữ tình. Nam Cao khai thác hai đề tài chính là người nông dân và người trí thức nghèo trước Cách mạng. Ông có xu hướng viết về cái nghèo, cái đói, vấn nạn “áo cơm ghì sát đất” nặng nề của những con người khổ cực đương thời. Nhà văn cũng có sở trường trong việc miêu tả tâm lí, do vậy, dù khai thác các đề tài đã cũ nhưng Nam Cao vẫn làm nên được chất riêng của mình giữa một khu vườn văn học đã nhiều hoa đủ quả. Để hình dung phong cách của Nam Cao, Giáo sư Hà Minh Đức đã nhận xét rằng: “Nam Cao đã đi theo một lối riêng, tức là không đếm xỉa gì đến sở thích của độc giả. Nhưng chính tài năng của ông đã mang đến cho văn chương một lối mới sâu xa, chua chát và tàn nhẫn…”

Tác phẩm “Chí Phèo”, sáng tác năm 1941, có thể coi là tác phẩm nổi bật nhất của Nam Cao bên cạnh truyện ngắn Lão Hạc. Câu chuyện xoay quanh cuộc đời của “con quỷ dữ làng Vũ Đại” - Chí Phèo, khắc họa hoàn cảnh tối tăm của người nông dân trước Cách mạng. Chí từ một con người lương thiện nhưng bị bá Kiến gian ác đẩy vào tù rồi biến hắn trở thành tay sai đi rạch mặt ăn vạ. Kể từ lúc ra tù, Chí dường như chưa bao giờ tỉnh ngộ, chỉ khi gặp được Thị Nở, với bát cháo hành “còn nóng nguyên” Chí mới thức tỉnh trở về với bản nguyên lương thiện của mình. Tuy nhiên, niềm hạnh phúc kéo dài không lâu, Chí Phèo lại rơi vào bi kịch bị Thị Nở từ chối; hắn đến nhà Bá Kiến đòi lương thiện rồi chết trong vũng máu tươi, kết thúc cuộc đời bi kịch của mình. Hắn sinh ra trong cát bụi rồi lại trở về với cát bụi. Những con người lương thiện như Chí bị ép vào đường cùng, không thể nào phản kháng trước thế lực thực dân – phong kiến. Họ rơi vào thế “một cổ hai tròng”, bị tha hóa đến mất cả nhân hình lẫn nhân tính, rơi vào những bi kịch kinh hoàng nhất của một con người. Tuy nhiên, dẫu rơi vào tình cảnh bế tắc, trong họ vẫn còn sót lại tính người, vẫn còn hiện diện khao khát làm người lương thiện. “Chí Phèo” tuy “sinh sau đẻ muộn” nhưng vẫn giữ được chỗ đứng trước các đàn anh như “Bước đường cùng” (Nguyễn Công Hoan) hay “Tắt đèn” (Ngô Tất Tố).

Chi tiết bát cháo hành xuất hiện ở phần giữa của truyện ngắn “Chí Phèo”. Sau khi Chí đã thấm hơi men từ chỗ Tự Lãng, hắn không về túp lều của mình mà đi ra phìa bờ sông. Chí bắt gặp Thị Nở - một người đàn bà ngớ ngẩn, xâu “ma chê quỷ hờn” đang ngủ quên ở đó. Thị hấp dẫn Chí chỉ vì thị là đàn bà còn hắn là một kẻ say, “ngứa ngáy thịt da”; vậy là Chí với thị cùng nhau hòa làm một trong đêm hôm ấy. Khung cảnh hữu tình “rười rượi những trăng, có những tàu lá chuối nằm ngửa ưỡn cong lên hứng lấy ánh trăng xanh như là giọt nước ướt; thỉnh thoảng bị gió lay lại giãy lên đành đạch như hứng tình” cùng hơi men đã đưa Chí và thị đến với nhau. Sau cái đêm trăng gió với thị, Chí bị cảm và chính thị đã chủ động nấu cháo mang sang cho hắn ăn. Khi Chí hãy còn mãi suy nghĩ về cuộc đời đã sang bên kia dốc của mình, chăm chú vào hiện tại và tương lai chưa biết đi đâu về đâu của mình, Thị Nở vào “cắp một cái rổ, trong đó có một nồi gì đậy những vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên”.

Bát cháo hành dường như là đại diện duy nhất cho tình người còn sót lại tại làng Vũ Đại đã khô héo những cảm xúc. Bất ngờ là tình người không xuất hiện ở ai khác mà lại xuất hiện ở một người đàn bà được coi là dở hơi và xấu xí ma chê quỷ hờn. Bát cháo đối với chúng ta mà nói chỉ là thứ nhỏ nhặt và vặt vãnh, nhưng tại thời điểm đó bát cháo lại chan chứa tình người. Lần đầu tiên, Chí được người khác thật lòng cho một thứ gì, lạ kì hơn còn là một người đàn bà. Có một tình người rất thật mà Chí nhận được từ thị, không vụ lợi, không trơ tráo cũng chẳng tính toán; chỉ đơn giản là cho đi vì thị thương Chí. Lần đầu tiên hắn có được một điều gì đó mà không cần phải đi trộm cướp hay rạch mặt ăn vạ. Bát cháo khiến “mắt Chí ươn ướt”, “nhìn bát cháo hành bốc khói mà lòng bâng khuâng”. Lòng tốt của thị, “lòng yêu của một người hàm ơn… của một người chịu ơn” khiến hắn ân hận, “vừa vui vừa buồn”, có thêm “một cái gì nữa giống như là ăn năn”. Kề bát cháo lên môi, cái Chí cảm nhận đâu chỉ là vị cháo mà còn là hương vị của tình người: “Trời ơi! Cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm”. Cùng với hương vị của yêu thương, trong cháo còn chứa đựng hương vị của hạnh phúc: “cười rồi lại ăn”, “Hắn thấy lòng thành trẻ con”, “Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ”. Khi trong lòng người tràn ngập hạnh phúc, tâm hồn con người lại hóa lương thiện, hóa thành trẻ thơ, thoát khỏi những khổ đau. Chí Phèo cũng vậy, bát cháo mang đến cho hắn niềm hạnh phúc, khiến hắn tháo bỏ được lớp vỏ bọc đáng sợ của “con quỷ dữ làng Vũ Đại” và hắn phải thốt lên: “Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao”. Chí khát khao trở về bản nguyên lương thiện của mình. Chí không muốn mãi phụ thuộc vào công việc “đâm thuê chém mướn” làm khổ người khác nữa, chí “muốn làm hòa” với người dân làng Vũ Đại. “Thị Nở sẽ mở đường cho hắn”, Chí tin rằng thị sẽ giúp hắn, mở đường cho hắn trở về với anh canh điền như lúc xưa. Khát khao lương thiện bùng dậy mãnh liệt đã khiến Chí dồn hết hi vọng vào Thị Nở - cầu nối cho hắn về thế giới bình thường. Bát cháo hành đã hoàn thành thiên chức gọi chất người, nó đưa Chí qua một cuộc lột xác để về với sự lương thiện.

Bát cháo hành được Nam Cao xây dựng với ý nghĩa sâu sắc, giàu tính biểu tượng. Bát cháo là kết tinh cho tình yêu bình dị, cao cả của Thị Nở, một vẻ đẹp hiếm có được tìm thấy ở người phụ nữ “xấu ma chê quỷ hờn” bị làng Vũ Đại xa lánh. Nó còn thể hiện một thông điệp nhân văn rằng: Lòng thương yêu chân thành sẽ cứu rỗi được những ai đang lầm đường lạc lối. Tình yêu sẽ như ngọn đèn soi sáng cho con người, hướng con người trở về bản nguyên lương thiện vốn có. Tuy nhiên, bát cháo còn để lại trong lòng người đọc một hiện thực chua chát, xót xa: Chỉ một tình yêu, một hành động quan tâm nhỏ nhoi mà đến hơn 40 năm cuộc đời Chí Phèo mới cảm nhận được. Khi “cơ thể đã hư hỏng nhiều”, khi đã ở con dốc bên kia của cuộc đời, hắn lần đầu mới hiểu thế nào là ấm áp tình thương. Napoleon từng nói: “Thế giới phải chìm đắm trong đau khổ không phải vì tội ác của những kẻ xấu mà là vì sự im lặng của những người tốt”. Trong xã hội khô héo tình người của làng Vũ Đại, chúng ta không tìm lấy được một mầm mống nào của tình cảm, dường như tất cả mọi người đều vô cảm, dửng dưng trước sự đau khổ của người khác. Không biết vì họ đã quá khổ cực, hay thực ra xã hội đó vốn chỉ toàn sự vô tâm. Bát cháo hành góp phần thể hiện niềm tin của nhà văn Nam Cao: Dẫu con người bị tha hóa đến mất cả nhân hình lẫn nhân tính nhưng ẩn sâu bên trong lớp vỏ bọc dữ tợn được khoác lên vẫn là tính người còn sót lại. bản chất của con người luôn là lương thiện và con người sẽ không bao giờ đánh mất nó. Bát cháo là vị thuốc giải độc cho Chí, ngoài giải cảm sau khi “thổ một trận nặng”, nó còn là phép màu giải độc cho tâm hồn của hắn. Nó thức tỉnh phần lương tri đã ngủ quên, bị vùi lấp sau lớp bụi của nhà tù thực dân – phong kiến, đưa Chí từ kiếp sống như một loài thú vật trở về kiếp sống của con người biết yêu thương, lương thiện, biết khao khát hạnh phúc!

Có thể nói chi tiết bát cháo mang đầy công dụng nghệ thuật cho nhà văn Nam Cao. Nó giúp cho sự phát triển của mạch truyện, giúp cho Chí Phèo thức tỉnh. Bên cạnh đó, nó cũng góp phần cho việc thể hiện tư tưởng, quan điểm của Nam Cao: Lòng tốt cứu rỗi con người. Dẫu con người bị bầm dập về thể xác, không thể nhìn rõ nhân dạng nhưng nhân tính chẳng bao giờ bị mất đi. Qua đó, nhà văn cũng gióng lên hồi chuông cảnh cáo về thực trạng bi đát của người nông dân trước Cách mạng tháng Tám, mong muốn “thay máu” cho xã hội để con người có thể sống một cuộc đời tốt đẹp hơn. Bát cháo hành – “chi tiết nhỏ làm nên nhà văn lớn” (M. Gorki).

CHÂU NGUYỄN ÁI MY
LỚP 12 CV TRƯỜNG THTH. ĐHSP TP.HCM



28/11/2022

BÀ CỤ THI ĐIÊN TRONG HAI ĐỨA TRẺ

Thế gian là vậy đấy, cùng là một đời người nhưng cớ sao số phận dành cho mỗi người lại khác nhau đến vậy? Ai mà chẳng từng khóc khi bắt gặp những kiếp người hèn mọn? Ai mà chẳng từng xót thương khi thấy những cảnh đời leo lét? Và hơn cả, là một nhà văn mang trong mình sự nhạy cảm, tinh vi vốn có thì Thạch Lam lại càng thấm đượm hiện thực cuộc sống hơn ai hết. Đến với truyện ngắn “Hai đứa trẻ” ta bắt gặp những cảnh đời tàn tạ đến khó tin. Họ chẳng khác nào những hình nhân mờ nhạt, được gắn vào lồng đèn kéo quân đã khô kiệt những giọt dầu cuối cùng. Cây đèn kéo quân ấy, lừ đừ, chậm chạp, kéo những hình nhân quẩn quanh, bế tắc và bất động… Hẳn rằng khi đọc “Hai đứa trẻ” độc giả thường sẽ chú ý vào các hình tượng nổi bật như An và Liên nhưng khi ấy ta lại quên đi một nhân vật có lẽ đặc biệt nhất trong toàn bộ thiên truyện của Thạch Lam đó chính là bà cụ Thi điên.

Phút chốc người đàn bà ấy xuất hiện đã để lại cho ta một sự ám ảnh đến kì lạ. Bà là người duy nhất cười, đúng vậy, bà cười to và nói cũng rất to nhưng tiếc thay đó chỉ là tiếng cười trong vô thức của một người đàn bà “hơi” điên, nhưng rồi ta lại đặt ra một câu hỏi, liệu rằng tiếng cười ấy là cố tình hay vô tình? Sống ở cái phố huyện nghèo, hẳn rằng khi điên chính là một điều sung sướng, bởi lẽ khi điên, họ sẽ sống một cuộc đời vô lo vô nghĩ, chẳng phải đối diện với cuộc sống mòn mỏi đang gặm nhấm những kiếp người từng giây, từng khắc một. Nhưng mà “hơi” điên thì lại khác, nó mới thực sự là đau khổ đối với bà cụ Thi: lúc tỉnh thì thấy hiện thực tàn khốc, lúc điên thì hả hê sung sướng. Nếu như cư dân phố huyện coi chuyến tàu là nguồn động lực sống thì đối với cụ Thi nó lại là chén rượu, rõ ràng bà coi đó là thần dược, là vật quý giá, chỉ có rượu mới mang lại một vài giây phút lãng quên thực tại để có niềm vui cho riêng mình. Cách thức uống rượu của bà cũng rất đặc biệt: ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, dường như người đàn bà “hơi” điên ấy muốn quay lại cơn say, cơn điên nhanh chóng. Bởi lẽ hoàn cảnh của bà cũng như Thúy Kiều vậy “Khi tỉnh rượu lúc tàn cành/ Giật mình mình lại thương mình xót xa”. Giờ đây, bà như muốn trở thành một “kẻ điên” thực thụ vì nửa tỉnh nửa điên khiến bà đau quá! Tỉnh lại là phải đối diện với biết bao cảnh đời tàn tạ, phải chứng kiến cái cảnh phố huyện nghèo nàn, ảm đạm và chắc chắn rằng, chẳng một ai muốn sống ở một nơi như thế. Hành động khá đặc biệt của cụ Thi: “để ba đồng xu vào tay Liên, xoa đầu chị một cái”, dường như trong con người “hơi” điên là cả một khoảng trống lớn, thiếu vắng tình cảm gia đình. Ở cái tuổi đáng lẽ con cháu đầy nhà nhưng bà vẫn không có một ai bên cạnh cũng như Nguyễn Du đã từng viết thế này: “Ngẩn ngơ khi trở về già/ Ai chồng con tá biết là cậy ai.” Trong khi mẹ con chị Tí vất vả lam lũ để kiếm từng đồng lẽ ít ỏi để mưu sinh qua ngày, nhưng ít nhất đó là “hai mẹ con”. Còn bà thì sao? Vẫn thui thủi một thân một mình, ngày càng già nua, mỗi ngày chỉ biết tìm đến men rượu để giải sầu và rồi liệu rằng bà “tồn tại hay không tồn tại” (to be or not to be_ Shakespeare)?

Truyện ngắn Thạch Lam là vậy đấy, bao giờ cũng gieo vào lòng người đọc những thi vị nhẹ nhàng mà đầy tinh tế để rồi một mau kia, khi nghĩ về tác phẩm vẫn đọng lại trong ta nhưng nỗi băn khoăn, day dứt về kiếp người…đặc biết vẫn là người đàn bà “hơi điên” ấy!

Tham khảo bài viết của thầy La Vinh

Mua 1 được tận 69 tại đây: https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=138806402241502&id=100083364271380 (tài liệu đọc hiểu và nghị luận xã hội 2023)

Photos from Tiếng Anh là chuyện nhỏ's post 04/11/2022
Want your school to be the top-listed School/college?

Website