Trương Văn Kìm

Trương Văn Kìm

Hướng dẫn kinh doanh tại nhà! Tận dụng thời gian rảnh để có nguồn thu thứ hai. Liên hệ: 094.555.4334

Hãy cho trẻ sự sáng tạo!!

Các mẹ lưu về tường để lưu lại cho khỏi trôi mất nhé!!
Hãy cho trẻ sự sáng tạo!!

👉 👉 Cuộc sống này phụ thuộc vào bản thân ta rất nhiều, đừng đỗ lỗi cho hoàn cảnh hay mong chờ thời cơ bạn nhé!

Hãy cứ bình tĩnh mà sống nhé!
👉 👉 👉 👉 Hãy like và share để thấy mình còn bình tĩnh nhé!

Cảm ơn người đã họa ra bức hình ý nghĩa!!
Rất thấm cho những người con nhiều hoài bão, mơ ước!!
Tag tên những người bạn thân vào nhé!!

Chia sẻ để cả nhà cùng tập thể dục nhé!

GiaycaocapRosata.com

Bó tay với cô bé!

Cư dân mạng xôn xao vì clip bà cụ non 3 tuổi lý sự khi được mẹ rủ đi phòng tập Gym, biểu cảm đáng yêu cùng giọng nói lém lỉnh, clip vừa đăng tải của cô bé Mila đã hút hàng chục triệu view. Bạn có muốn có 1 cô con gái đáng yêu thế này không???

GiaycaocapRosata.com

Hãy LIKE, vì nó miễn phí!

kizac.com

Làm thế nào để giảm mỡ bụng nhanh nhất? |

Béo bụng luôn khiến chị em mất tự tin vì làm mất đi vẻ quyến rũ vốn có. Vậy làm thế nào để có thể giảm được mỡ bụng nhanh nhất vừa tiết kiệm lại vừa an toàn và hiệu quả?
Xem ngay http://kizac.com/lam-the-nao-de-giam-mo-bung-nhanh-nhat/

kizac.com Bạn chỉ cần pha loãng nước chanh và uống thay nước lọc mỗi ngày, bạn sẽ thấy sự thay đổi rõ rệt. Các chất có lợi trong chanh sẽ giúp cho cơ thể bạn thải được độc tố ra ngoài đồng thời đánh tan mỡ bụng hiệu quả. Hoặc bạn có thể uống nước chanh muối, không chỉ giảm cân mà còn giúp da bạn đẹp hơn nữa…

Kinh nghiệm thương trường học từ [email protected]ốc
----------------------------------------------------
CEO Lưu Bị khởi nghiệp từ hàng thủ công mỹ nghệ, sau mới hùn vốn với Quan Vũ, Trương Phi để thành lập công ty TNHH Tây Thục và sau đó là Tập Đoàn Tây Thục.
Tào Tháo thì dựa vào chính sách của nhà nước rồi thâu tóm các doanh nghiệp, các hộ kinh doanh cá thể và lập nên Tập Đoàn Bắc Ngụy.
Duy chỉ có Tôn Quyền, chủ tịch Tập Đoàn Đông Ngô - Là con trai đại gia đất Giang Đông, thừa hưởng được nhiều gia sản từ bố và anh trai ...

Chi tiết :

Kinh nghiệm của Lưu Bị cho ta thấy: CEO hoàn toàn có thể bắt đầu từ việc bán hàng vỉa hè.

Kinh nghiệm của Gia Cát Lượng cho ta thấy: Đôi khi vào doanh nghiệp tư nhân còn có đất phát triển hơn vào doanh nghiệp nhà nước.

Kinh nghiệm của Lã Bố cho ta thấy: Nhảy việc nhiều quá sẽ dẫn đến việc không còn ông chủ nào dám nhận.

Kinh nghiệm của Bàng Thống cho ta thấy: Vẻ ngoài xấu xí quá sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả khi đi phỏng vấn xin việc.

Kinh nghiệm của Dương Tu cho ta thấy: Trong công việc, nếu luôn tỏ ra cao minh hơn lãnh đạo, tất sẽ chết thảm.

Kinh nghiệm của Mã Siêu cho ta thấy: Nếu không tự kinh doanh được một mình thì tốt nhất nên tìm ông chủ nào đó mà làm công.

Kinh nghiệm của Mã Tốc cho ta thấy: Dù những môn chuyên ngành có học tanh tưởi đến đâu thì chưa chắc đã có ích khi làm việc thực tế.

Kinh nghiệm của Tào Tháo cho ta thấy: Muốn làm ăn được trên thị trường, trước tiên phải đề cao chính sách của Nhà nước. Muốn làm doanh nghiệp của mình lớn mạnh thì phải không ngừng hợp nhất các doanh nghiệp khác vào và đè bẹp các hộ kinh doanh cá thể.

Từ cuộc đời của Đại Kiều, Tiểu Kiều, có thể rút ra: Đàn ông vừa có tiền, vừa có tài, vừa đẹp trai thường sẽ không thể cùng bạn đi tới cuối cuộc đời.

Từ gia đình Tư Mã, ta thấy: Đi làm thuê cho người khác, chẳng thà tự mở công ty.

Kết cục của Trương Phi cho ta thấy: Phải đối xử tốt với nhân viên, nếu chỉ suốt ngày đè nén áp bức, chắc chắn sẽ phải chịu hậu quả, họ có thể bỏ việc tập thể hoặc nhảy việc.

Cuộc đời Hoàng Trung cho ta thấy: Tuổi tác không thành vấn đề, quan trọng là thực lực. Đừng coi thường nhân viên già. Đôi khi họ làm còn tốt hơn nhân viên trẻ.

Từ câu chuyện Tam cố thảo lư (ba lần tới lều tranh,) ta thấy: Một người có bằng cấp hay kinh nghiệm làm việc hay không không quan trọng, cái chính là phải biết tự quảng cáo bản thân mình, nâng cao danh tiếng của mình, đến lúc đó tự dưng có người tìm đến nhà, mời đi làm với mức lương cao, đồng thời cũng không được quên làm bộ làm tịch để nâng cao giá trị bản thân.

Kinh nghiệm của Tôn Quyền là Dù có tin tưởng đến mấy cũng không được cho anh em bạn bè mượn đất để kinh doanh. ( Nếu không có giấy tờ, tài sản thế chấp)

Kinh nghiệm của Trần Cung cho ta thấy: Ông chủ muốn tìm nhân viên tốt đã khó, nhân viên muốn tìm ông chủ tốt để cống hiến còn khó hơn.

Kinh nghiệm của Chu Du : Việc mà để đàn bà xen vào thì hỏng hết .

Câu chuyện về ngựa Xích Thố cho ta thấy: Đồ hàng hiệu quả thật hơn đời, cho dù là second hand đi nữa, vẫn được người ta mua với giá cao, bày trong nhà như một món đồ xa xỉ vẫn thể hiện được sự giàu có của gia chủ.

Kinh nghiệm của Hoa Đà cho ta thấy: Chỉ có kỹ năng chuyên ngành thôi thì chưa đủ. Quan trọng là phải được nhà nước chứng nhận, đủ giấy tờ hợp pháp, phải qua được những thí nghiệm lâm sàng. Những phòng mạch tư nhân hay thầy thuốc rong nói chung không thể tin được.

Câu chuyện Tào Tháo mời Từ Thứ cho ta thấy: Trong cuộc cạnh tranh khốc liệt tìm nhân tài, có thể không từ một thủ đoạn nào cả. Cho dù mời người đó đến công ty ăn lương không, chẳng phải làm gì cả, còn hơn là để anh ta làm việc cho đối thủ, ảnh hưởng đến tiền đồ của công ty mình.

Kinh nghiệm Tuân Úc cho thấy, giỏi đến đâu nhưng trái ý chủ thì ko nhận được hậu quả tốt đẹp.

Bài học của Lưu Thiện: Giả ngây ngô còn giữ được mạng lâu dài

Về Lưu Biểu: Tiền bạc đất đai nhiều mà không có tầm nhìn thì sớm muộn gì cũng mất hết.
Lại nói về Quan Vũ: Khinh địch ắt chết thảm.

Chú Trương Phi thì: Nóng nảy thì việc gì cũng hỏng.

Còn từ Nguỵ Diên cho thấy: Nhân viên mà đã có ý tạo phản thì trước sau gì nó cũng phản.

Về phần Vương Tư Đồ thì muốn giết được hổ lớn thì phải dùng đến “Liên hoàn kế”, chứ dụ hổ ra khỏi hang chưa chắc đã bắt được hổ.

Kinh nghiệm từ Đổng Trác cho ta thấy, đãi ngộ nhân viên không xứng đáng, cắt thưởng tùy tiện thì sẽ có ngày sấp mặt ....

Lượm nhặt

Timeline Photos

ĐÔI BÀN TAY MẸ

Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên của một công ty lớn. Anh ta vừa xong đợt phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc công ty muốn gặp trực tiếp để có quyết định nhận hay không nhận anh ta.

***

Và ông thấy từ học bạ của chàng thanh niên, tất cả đều tốt và năm nào, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sau đại học cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh chàng thanh niên này không hoàn thành vượt bực.

Viên giám đốc: "Anh đã được học bổng của những trường nào?". Chàng thanh niên đáp: "Thưa không"."Thế cha anh trả học phí cho anh đi học sao?" "Cha tôi chết khi tôi vừa mới một tuổi đầu. Mẹ tôi mới là người lo trả học phí."

Viên giám đốc lại hỏi: "Mẹ của anh làm việc ở đâu?" Chàng thanh niên đáp: "Mẹ tôi làm công việc giặt áo quần."

Viên giám đốc bảo chàng thanh niên đưa đôi bàn tay của anh cho ông ta xem. Chàng thanh niên có hai bàn tay mịn màng và hoàn hảo.

Viên giám đốc: "Vậy trước nay anh có bao giờ giúp mẹ giặt giũ áo quần không?" "Chưa bao giờ. Mẹ luôn bảo tôi lo học và đọc thêm nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi giặt áo quần nhanh hơn tôi." Chàng thanh niên đáp.

Viên giám đốc: "Tôi yêu cầu anh một việc. Hôm nay khi trở lại nhà, lau sạch đôi bàn tay của mẹ anh, và rồi ngày mai đến gặp tôi."

Ðến lúc ấy thì chàng thanh niên có cảm tưởng là công việc tốt này đang sẵn sàng là của mình. Về đến nhà, chàng ta sung sướng khoe với me, và chỉ xin được cầm lấy đôi bàn tay của bà.

Mẹ chàng trai cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Với một cảm giác vừa vui mà cũng vừa buồn, bà đưa đôi bàn tay cho con trai xem.

Chàng thanh niên từ từ lau sạch đôi bàn tay của mẹ. Vừa lau, nước mắt chàng tuôn tràn. Ðây là lần đầu tiên chàng thanh niên mới có dịp khám phá đôi tay mẹ mình: đôi bàn tay nhăn nheo và đầy những vết bầm đen.

Những vết bầm làm đau nhức đến nỗi bà đã rùng mình khi được lau bằng nước. Lần đầu tiên trong đời, chàng thanh niên nhận thức ra rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này đã giúp trả học phí cho chàng từ bao nhiêu lâu nay.

Những vết bầm trong đôi tay của mẹ là giá mẹ chàng phải trả dài đăng đẳng cho đến ngày chàng tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho tương lai sẽ tới của chàng.

Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ,chàng thanh niên lặng lẽ giặt hết phần áo quần còn lại cho mẹ.

Tối đó, hai mẹ con tâm sự với nhau thật là lâu.

Sáng hôm sau, chàng thanh niên tới trụ sở công ty. Viên giám đốc còn thấy những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của chàng thanh niên, ông hỏi: "Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và đã học được hôm qua ở nhà không?"

Chàng thanh niên đáp: "Tôi lau sạch đôi tay của mẹ, và cũng giặt hết phần áo quần còn lại."

Viên giám đốc: "Cảm tưởng của anh ra sao?"

Chàng thanh niên: "Thứ nhất, bây giờ tôi mới thấu hiểu thế nào là ý nghĩa của lòng biết ơn: Không có mẹ, tôi không thể thành tựu được như hôm nay. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ giặt quần áo, giờ tôi mới ý thức được rằng thật khó khăn và gian khổ để hoàn tất công việc. Thứ ba, tôi hiểu sâu xa được tầm mức quan trọng và giá trị của liên hệ gia đình."

Viên giám đốc nói: "Ðây là những gì tôi cần tìm thấy ở nơi con người sẽ là quản trị viên trong công ty chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đỡ của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất của cuộc đời. Em được nhận."
-ST-

Ăn mày cũng phải học kinh tế.
____________________________
Đây là câu chuyện về tay ăn mày với khả năng kiếm tiền và kiến thức kinh doanh như một doanh nhân có bằng IBM, Câu chuyện được lan truyền trên Internet đã mấy năm nay và vẫn ấn tượng với nó đến bây giờ. Dù không biết tác giả là ai, có hư cấu hay không nhưng những phân tích trong bài viết này là rất đáng suy ngẫm. Xin cảm ơn “tay ăn mày” – xin chia sẻ với bạn đọc câu chuyện này.
____________________________________
Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi’s ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường.

– Xin anh… cho tôi ít tiền đi!

Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau. Ăn mày rất thích kể lể.

– Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi’s ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…
– Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.
– Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học – Ông ta bắt đầu mở máy.

Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
– Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ. Ông ta giảng giải:
– Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.

Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.

– Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…
– …???
– Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:
– Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ. – Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? – Tôi căn vặn.
– Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!
– Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
– Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
– Hả? Nhiều vậy sao?

Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
– Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn. Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.

Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
– Ông nói tiếp đi! – Tôi hào hứng.
– Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?

Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
– Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh. Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta.

Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.

Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.
– Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.
– Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?

Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối. Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.

Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!
– Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.

Quá chuẩn!
– Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.
– Ối ông cũng có vợ con?
– Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.

Tôi buột miệng:
– Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?

Nguồn: Sưu tầm

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Videos (show all)

Hãy cho trẻ sự sáng tạo!! <3
Chia sẻ để cả nhà cùng tập thể dục nhé!
Cách thể hiện yêu thương của đàn ông
"Hãy phục vụ khách hàng bằng trái tim, tấm lòng và lòng nhiệt ...
Đừng mặc cả với người nghèo?
Song hoa thuan
Bai hoc tu Tao Thao
Đại bàng tập bay

Location

Category

Telephone

Address


100 - 102 Nguyễn Văn Trỗi, Phú Nhuận
Gò Vấp
700000
Other Education in Gò Vấp (show all)
Giáo dục KHẢ THIÊN Giáo dục KHẢ THIÊN
102 Lê Thúc Hoạch, P.Phú Thọ Hòa, Q.Tân Phú.
Gò Vấp, 0123456789

Trung tâm Sejong Hồ Chí Minh 3 - 호찌민3 세종학당 Trung tâm Sejong Hồ Chí Minh 3 - 호찌민3 세종학당
Phòng A1-07 Đại Học Công Nghiệp Thành Phố Hồ Chí Minh, 12 Nguyễn Văn Bảo, Phường 4
Gò Vấp

Innovations & Technical Service Innovations & Technical Service
371 Nguyen Kiem Street, Go Vap District
Gò Vấp, 70000

Innovations & Technical Service

SAS GÒ VẤP Campus SAS GÒ VẤP Campus
13 Trần Thị Nghĩ
Gò Vấp

Công ty TNHH Lê Quý Dương Công ty TNHH Lê Quý Dương
1401 Phan Văn Trị
Go Vap, 012324

CÔNG TY TNHH LÊ QUÝ DƯƠNG Tell: (08) 3930 8579 Fax: (08) 3930 9079 Tax code: 0306008944 Hotline: 09859 13579 Website: www.lequyduong

Hội Cựu Sinh Viên Khoa Thương Mại Du Lịch Hội Cựu Sinh Viên Khoa Thương Mại Du Lịch
12 Nguyễn Văn Bảo, Gò Vấp, Tp. Hồ Chí Minh
Gò Vấp, 012345

Mọi tâm sự, xin gửi về: http://goo.gl/forms/JimLq1TX5l

Phạm Nhung TOEIC Phạm Nhung TOEIC
109 Nguyễn Thái Sơn
Go Vap, 760000

english for communication, community, commercialism

Nơi Hạnh Phúc Của Tôi Nơi Hạnh Phúc Của Tôi
331/70/116 Phan Huy Ich . P 14 . Q. Go Vap
Go Vap, HO CHI MINH

Thiết bị phục vụ công tác giảng dạy

Ứ Chịu Nổi Ứ Chịu Nổi
Gò Vấp, 700000

Tổng hợp những hình ảnh đễ thương của mọi lĩnh vực trong cuộc sống, cập nhật liên tục. Shop Website : www.kenhmuaban24h.com

LangkinhGym LangkinhGym
12 Nguyễn Văn Bảo
Go Vap

CLB HỌC YÊU CLB HỌC YÊU
221/1 Phan Huy Ích
Gò Vấp, 700000

Trang cung cấp những bài viết sâu sắc nhất về tình yêu, về xây dựng hạnh phúc gia đình.

Sắp Lấy Chồng Sắp Lấy Chồng
485/6 Phan Van Tri
Go Vap, 70000

Loigiainhanh.com - Trang thông tin tuyển sinh, thi cử, giáo dục số 1 Việt Nam. Website: Loigiainhanh.com