Veritas Learning Center

Veritas Learning Center

Comments

Teacher Bruceeeeeee..... Not only an album but also... :) :) ;)
Mr. Flanagan -- CCA could not reach you via email. Please check your FB messages (although you may have to see past the "filtered requests"). We want to see what we can do to get books to you although the Kindle version is not currently available.
Penmanship at Veritas!
Penmanship at Veritas!

K - 12 Classical Christian School

K - 12 Classical Christian School

Operating as usual

[08/07/20]   SỬA MÌNH ĐỂ SỬA CON

"Tôi đã giật mình khi lần đầu tiên đọc được rằng, đến 8 tuổi một đứa bé coi như đã hoàn thiện 80% tâm lý- nhân cách- quan điểm sống cơ bản.

Nghĩa là, 8 năm đầu đời ấy sẽ gần như quyết định Con Chúng Ta Là Ai.

Nếu bạn thiếu tiền bạn có thể kiếm sau, nếu bạn chưa mua đủ quần áo đẹp cho bé bạn có thể mua sau;

Nhưng nếu bạn không dành đủ thời gian cho bé, không thể hiện tình yêu của mình đủ nhiều để bé cảm nhận được, bạn phó thác con cho ông bà hoặc người giúp việc chăm nuôi – thì bạn sẽ không có phép màu nào quay lại để bù đắp và cứu vãn sai lầm đã bỏ rơi con mình.

Mình thích quan điểm này:

" Nếu bạn chưa thể xây được nhà thì hãy để sau, điều quan trọng hơn cả là XÂY NGƯỜI, nó tiết kiệm tiền cho bạn bằng mấy lần cái nhà mà chỉ có sau này bạn mới nhìn thấy được"

Trẻ con thì rất phiền phức.

Sự phiền phức đó lại không hẳn là do chúng.

Ta chọn sinh ra chúng chứ chúng đâu chọn nhảy vào đời ta.

Ta có thể cân đo đong đếm sắp xếp thứ tự ưu tiên và quyết định sẽ dành cho con bao nhiêu phần trăm thời gian, chứ con đâu biết mẹ ra khỏi cánh cửa kia rồi sẽ về, bố làm xong việc này sẽ chơi với con.

Vì ta có thế giới với công việc, với shopping, với các mối quan hệ, với cái chân đi bất cứ đâu, chứ con nhỏ chỉ biết thế giới bầu trời là bố mẹ mà thôi. Nhưng bầu trời thỉnh thoảng giáng cho cái tét vào mông chỉ vì con muốn được ngắm bầu trời.

:point_right::point_right::point_right:Lý do ta đánh con?

- Vì đánh đau nó mới nhớ.

- Vì không kiềm chế được. Ấy vậy mà ta luôn kiềm chế được với người khác, trừ con mình.

- Vì con còn bé phải đánh mới nên người - phải sửa lại là bé nó không có miệng cãi lý, không có khả năng đánh lại nên cha mẹ "tranh thủ" mà đánh, không lớn mà làm thế thì nó phản ứng lại ngay.

Con - yêu thương vô cùng nhưng cũng tội nghiệp vô cùng. Vì không tự bảo vệ được mình mà vẫn bị đánh - dù người lớn có "hư" cũng ít khi bị đánh, còn con thì khi cha mẹ đánh lại là được xem là "yêu cho roi cho vọt", là chân lý, là đúng đắn.

Dưới một tuổi con là thiên thần.

Qua một tuổi con là kẻ phá đám trong nhà (suốt ngày lộn ngược, sểu nhãi, bốc mọi thứ không phải đồ ăn cho vào miệng và nhè mọi thứ là đồ ăn mẹ mời, lèo nhèo ngôn ngữ "sóng âm"....).

Vì tuổi lên một con nhận thức được nhiều nhưng không đủ ngôn từ diễn đạt. Vì tuổi lên một con bị đẩy ra khỏi bố mẹ nhiều hơn nên con cứ thèm khát bám lấy bố mẹ cuối ngày.

Ngày 24 tiếng, con chỉ có 2,5-3 tiếng bên bố mẹ, lại là giờ cơm nước, tắm giặt nên con cứ bị lờ đi, cố gây chú ý thì sẽ nhận lại là cáu gắt, đánh mắng.

Không riêng bản thân mình mà có nhiều Mẹ cũng rơi vào tình trạng như thế, hiện tại hình ảnh tự thân đã biết rõ điều đó nhưng có lúc hành động vẫn chưa đúng & hành trình SỬA MÌNH dần dần cải thiện.

Chúng ta cũng đang HỌC LÀM CHA MẸ.

:heart:Nhìn cây sửa đất - Nhìn con sửa mình!:heart:

Fb Lanhuong

[07/05/20]   ĐỪNG MẢI XEM ĐIỆN THOẠI TRƯỚC MẶT TRẺ, CÂU CHUYỆN NHỎ GIÚP BẠN HIỂU TẠI SAO

Vào độ tuổi trẻ cần được yêu thương và quan tâm nhất, rất nhiều bậc cha mẹ lại dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để xem điện thoại. Điều này sẽ khiến trẻ bị tổn thương đến mức nào? Hãy cùng đọc câu chuyện nhỏ dưới đây nhé!

Một ngày bận rộn, vừa tan làm về, tôi nhận được điện thoại của cô giáo chủ nhiệm của con gái gọi tới: “Hồng Anh đi học rất không nghe lời, cô giáo hỏi câu nào cũng lờ đi. Khi tôi hỏi tại sao thì con cũng không nói. Chị xem con dạo này ở nhà có gì khác thường không?”.
Con gái tôi từ trước đến giờ vốn là đứa trẻ ngoan ngoãn, lễ phép nên tôi có chút hoài nghi. Nhìn sang phía con, mãi vẫn không thấy nét mặt bé biểu lộ điều gì. Tôi đành xin lỗi cô giáo: “Để tôi nói chuyện với con bé rồi sẽ báo cô giáo sau nhé!”.

“Mẹ chỉ cần một lời giải thích chứ không phải là trách mắng con đâu!”. Con gái vẫn yên lặng như cũ. Tôi đành thở dài: “Vậy trước hết con hãy ngồi suy nghĩ đi!”.

Ăn tối xong, con gái vẫn không nói chuyện cùng tôi mà chạy đi xem hoạt hình. Lúc ấy, tôi tới chỗ TV, ngồi xem cùng con một chút rồi nhỏ nhẹ: “Con tâm sự với mẹ một chút nhé?”.
Con gái dán mắt vào màn hình rồi ậm ừ “Vâng mẹ”.
Tôi hỏi: “Hôm nay ở lớp sao con không thèm nhìn cả cô giáo vậy? Tâm trạng của con không tốt sao?”.

Con gái vẫn không đếm xỉa gì mà chỉ chăm chú xem TV rồi nói “Vâng”.
“Vậy hôm nay con bị sao?”.
“Con chẳng sao cả!”.

Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu. Trước đây bé thường khoe các bạn đều hâm mộ mình vì có một người mẹ tâm lý. Vậy mà lần này, tôi chỉ cần nghe một lý do, mà con bé xử sự như vậy. Tôi thầm nghĩ: “Chẳng lẽ mình quá hòa ái sao, đánh mất cả sự uy nghiêm rồi sao?”.

Nghĩ vậy nên trong lòng tôi càng bực hơn, tôi đứng phắt dậy, giật lấy cái điều khiển, tắt TV rồi quát: “Con rốt cuộc là có chuyện gì?”.
Con gái hoảng sợ, tròn mắt nhìn mẹ. Tôi nói: “Lập tức đi về phòng ngủ và suy nghĩ kỹ xem con muốn gì?”. Con bé đứng dậy và chạy ngay vào trong phòng. Bím tóc đuôi ngựa hất lên hất xuống, nhìn rất đáng thương.
Tôi chán nản ngồi trên ghế salon. Thế rồi chồng tôi đi tới bên cạnh và nói: “Bình tĩnh một chút! Em là người hiểu con gái rõ nhất, nên tin tưởng con!”.
Đúng vậy, tôi là người hiểu rõ con gái, nó không phải là đứa trẻ lạnh lùng như vậy, nhất định có nguyên nhân gì đó.
Tôi đứng lên, hít sâu và đi vào bàn làm việc viết một tờ giấy: “Con yêu của mẹ! Con không để ý đến mẹ, mẹ rất đau lòng! Mẹ đã nổi nóng với con, thực sự xin lỗi con!”. Viết xong, tôi gõ cửa phòng con gái và nhét tờ giấy qua khe cửa.

2 phút sau, con đột nhiên mở cửa và đứng khóc thút thít. Thấy vậy tôi liền chạy lại ôm con vào lòng.
Vừa khóc, con gái vừa nói: “Hôm nay con đã làm thí nghiệm, xem khi bị người khác không để ý, mọi người sẽ thấy thế nào?”.
Tôi vỗ nhẹ vào lưng con: “Tại sao con lại muốn làm thí nghiệm như vậy?”.
Con gái trả lời: “Mẹ! Có phải lúc con không để ý đến mẹ, mẹ sẽ thấy không vui phải không?”.
Tôi gật đầu. Cháu lại hỏi: “Lúc con mải xem tivi mà không nói chuyện với mẹ, có phải mẹ cũng rất không vui?”.
“Đúng vậy! Mẹ cảm thấy vô cùng khó chịu!”.
Con gái nhỏ giọng oán trách tôi: “Con cũng thường xuyên thấy không vui! Mẹ luôn làm thêm, không có thời gian chơi với con”.
Tôi thở dài nói: “Gần đây mẹ bận quá, cuối tuần mẹ đưa con đi công viên chơi nha!”.
Con gái vẫn chảy chảy nước mắt: “Mẹ đâu có chơi với con, lúc con chơi cầu trượt, nhảy dây thì mẹ chỉ mải chơi với điện thoại thôi!”.
Nghe câu này của con gái, trong lòng tôi như có luồng điện chạy qua. Ngày nay, điện thoại ngày càng nhiều chức năng, tôi cũng tự nhiên thành ra “nghiện” lúc nào không hay biết, lúc nào cũng cầm điện thoại không rời tay.

Nhiều lần tôi đưa con gái ra ngoài chơi, trong lúc chờ con chơi thì tôi lấy điện thoại ra đọc tin nhắn, vào mạng xem tin tức, lên facebook nói chuyện với bạn bè.
Tôi nhớ lại, lúc con bé khoảng 5 tuổi, mỗi lần cho con đi chơi, con vừa chơi với bạn bè vẫn vừa nhìn mẹ, ra vẻ nói rằng con đang chơi giỏi chưa. Những lúc ấy tôi lại nhìn con mà mỉm cười gật gật đầu. Thực sự nhìn vẻ mặt con rất vui. Nhưng đúng là từ lâu rồi cảnh tượng như vậy không còn diễn ra nữa…
Nước mắt chợt trào ra, tôi ôm con vào lòng và nói: “Mẹ xin lỗi! Mẹ xin lỗi…”
Tôi lại nói với con gái: “Vậy từ nay mẹ sẽ chơi và nói chuyện với con nhiều hơn nhé! Ngày mai con hãy đi xin lỗi cô giáo được không?”.
Con gái lúc này mới gật đầu ưng ý.
Nhờ “bài học” của con gái mà tôi như tỉnh ngộ, tôi quyết định sẽ “cai” điện thoại để chơi đùa cùng con nhiều hơn, hưởng thụ trọn vẹn khoảnh khắc tìm cảm đầm ấm của mẹ và con gái.

▪️Cho con bạn 30 phút mỗi ngày, bạn có thể làm điều đó không?

Đừng nghĩ bạn đang dành thời gian ở bên con trong khi chơi điện thoại. Bạn chỉ đơn giản là có mặt để đảm bảo mọi việc không vượt ngoài tầm kiểm soát, nhưng đứa trẻ sẽ thấy tổn thương và nghĩ điện thoại di động đã “cướp” mất cha mẹ của chúng.
Thiết lập mối quan hệ gần gũi giữa cha mẹ và con cái không phải chuyện ngày một ngày hai mà cần sự nỗ lực và tích lũy qua thời gian dài. Mỗi ngày dành riêng 30 phút cho trẻ, khi ở bên con hãy hỏi han, không mất tập trung, không TV điện thoại hay xử lý công việc, hãy hết lòng tương tác với con nhiều hơn.

▪️Đồng hành cùng con: Có rất nhiều việc để làm

Cùng con đọc một câu chuyện cổ tích, hoặc những câu chuyện giáo dục nhân cách cho trẻ.
Chơi cùng con hay dạy trẻ những trò chơi dân gian.
Nghe một bài hát và ngân nga hát cùng con.
Ngồi trên bãi biển, lắng nghe tiếng sóng và giải thích kiến thức về tự nhiên.
Cùng nghiên cứu thiên nhiên, quan sát động vật nhỏ, hoa, cỏ và cây cối.

▪️Đồng hành cùng con: Lắng nghe trẻ

Khi trẻ con thể hiện sự ngây ngô của mình, cha mẹ không nên phán xét, đổ lỗi hay chê cười, chỉ đơn giản là nên tập trung, lắng nghe con. Với những hiểu biết sai lệch, cha mẹ chỉ cần hòa ái giải thích, nóng giận không thể giải quyết vấn đề, khi giáo dục trẻ nhỏ cần có sự kiên nhẫn và lý trí.
Trong quá trình lắng nghe, cha mẹ có thể thể hiện sự thích thú của mình như nói “Ồ vậy hả”, “Còn gì nữa không con?” (Đương nhiên nếu bạn vừa dùng điện thoại vừa nói những câu này thì đó không phải lắng nghe thực sự, kết quả cũng không hiệu quả như thế). Những tiếp xúc như vỗ vai trẻ, thơm má, ôm trẻ cũng khiến con cảm nhận được tình yêu thương của cha mẹ.
Và điều quan trọng nhất là: Bạn phải chân thành, thực sự dành thời gian cho con, trẻ nhỏ có thể cảm nhận được điều này.

▪️Điện thoại di động có thể ở bên bạn 50 năm, nhưng thời gian và sự gắn kết cùng con sẽ không còn nữa

Thời gian con còn nhỏ chính là những năm hình thành tính cách quan trọng nhất của trẻ. Khi con bắt đầu lớn lên, 10 tuổi, 12 tuổi, 16 tuổi, chúng sẽ dần cần có không gian riêng và không còn “làm phiền” bạn như khi còn nhỏ nữa, không còn lao vào ôm lấy mẹ nói “Con yêu mẹ” nữa, không liên tục hỏi mẹ xem “Con có giỏi không?” nữa, không còn năn nỉ bạn đọc cho mẩu chuyện trước lúc đi ngủ nữa… Những khoảnh khắc thân thiết với cha mẹ lúc ấy sẽ không còn, những điều bạn đánh mất sẽ không quay trở lại nữa…
Vì vậy, những bậc cha mẹ, hãy dành thời gian nhiều hơn cho con. Đặt điện thoại sang một bên và ở bên bé, thật sự như một người cha, mẹ luôn sẵn sàng lắng nghe và ở bên con. Điện thoại có thể ở bên bạn cả cuộc đời nhưng tuổi thơ của trẻ chỉ có một mà thôi.

Nguồn: cafecungTony

"BỐ CHO CON CÁI GÌ?"

"Con không đi cái xe đấy đâu, xấu hổ lắm, bạn bè con toàn đi xe ga, mẹ mua xe ga con mới đi….”

Câu chuyện của hai mẹ con cự nự nhau sau lưng trong quán cafe trưa nay làm tôi bất giác có một chút buồn, nhưng rồi lại chợt cảm thấy ấm lên một niềm vui khi nghĩ về một câu chuyện tương tự của bố con tôi hơn 10 năm về trước.

"Bố cho con cái gì?" - Nhớ một thời trẻ trâu, tôi đã có đủ "dũng cảm" hỏi cha mình câu đó, lần đầu tiên và cũng là duy nhất. Đó là một ngày không lâu sau khi nhận tin đỗ vào đại học. Một cuộc trò chuyện rất nghiêm túc và thẳng thắn giữa hai người đàn ông.
Bố tôi trả lời một cách không thể bình thản hơn "Bố mẹ bố cho bố cái gì, bố sẽ cho lại con cái đó: một lý lịch trong sạch để con không bao giờ phải xấu hổ về bố và một sự giáo dục tốt nhất trong khả năng của mình. Con có khả năng học đến đâu bố sẽ hỗ trợ đến đó. Hết"

Tôi, hơi sốc, nhưng vẫn nghĩ đó chỉ là câu nói "lên dây cót" cho chàng sinh viên mới. Và rất tiếc là bố tôi chẳng đùa, bố hành động rất thật theo đúng những tuyên bố đấy. Bố tính toán rất kỹ và cho tôi một khoản tiền trợ cấp 300 nghìn/ tháng trong suốt những năm học đại học. Tiền học phí học kỳ đầu tiên được cho, từ học kỳ thứ 2 tôi tự kiếm được nên tự động không xin nữa. Bất kể những năm sau khi tôi kiếm được nhiều tiền hơn gấp nhiều lần thì khoản trợ cấp đấy vẫn được duy trì cho đến khi tốt nghiệp, nhận bằng là cắt tiền.

6 năm tôi đi học ở nước ngoài, bố không phải lo cho tôi một đồng nào. Với tôi, bố luôn là Napoleon còn tôi chỉ là một anh binh nhì. Nhưng ít nhất tôi luôn coi đó như một chiến công nho nhỏ của riêng mình.

Bố tôi rất hay, luôn phân định rất rõ ràng: "Đây là nhà của bố nhé, đây là xe của bố nhé. Và con đang... ở nhờ và đi nhờ. Không hài lòng hả, quyền đi bộ... luôn thuộc về con".

Nếu nhờ tôi giúp việc gì không nằm trong trách nhiệm của con cái, thay vì thuê người ngoài, bố sẽ thuê tôi làm và trả tiền rất sòng phẳng, không quên thể hiện là một khách hàng khó tính. Không tự ái, không phiền lòng, tôi biết rõ mình chỉ có một con đường nếu muốn có ngôi nhà riêng của mình: tự mua. Cũng có người nghe thấy và thắc mắc cái kiểu nói ấy: "Nhà của bác thì sau này không của nó thì của ai, sao bác lại nói thế...". Và bố tôi chỉnh ngay: "Của tôi chứ, nếu nó không cố gắng, tôi sẽ cho từ thiện". Bố tôi thì chẳng giàu như Bill Gates, nhưng dám làm như Bill Gates thì tôi tin là làm thật.

Bữa ăn ít người của nhà tôi luôn có những câu chuyện về các loài vật, những câu chuyện được lặp đi lặp lại, được kể lúc này lúc khác.

Bố hay nói chuyện: Con gà con đến tuổi tự kiếm ăn, gà mẹ sẽ đuổi chạy chí chết nếu gà con cố đến gần hoặc đi theo. Hay câu chuyện về loài đại bàng: Đại bàng con sẽ được mẹ nuôi mớm trong tổ đến khi đủ lông đủ cánh, và sau đó nó sẽ cắp con bay lên đỉnh núi thật cao và thả xuống. Con nào chịu đập cánh vào không trung và bay đi thì sống và bắt đầu cuộc đời mới, con nào không tự bay được thì sẽ tự rớt xuống và vực thẳm sẽ chờ ở dưới. Quy luật tự nhiên là vậy, và con người là một phần của tự nhiên, nên cũng không là ngoại lệ. Mùi răn đe trong những câu chuyện thơm nức suốt những năm tháng tuổi thơ tôi.

Sự hào phóng không đúng chỗ của bố mẹ khiến con trở thành đứa trẻ yếu ớt, ỷ lại
Những điều tôi kể trên đây với nhiều người, nhiều ông bố bà mẹ có lẽ là những điều ngược đời, tuy nhiên, bước một bước ra bên ngoài thế giới, tôi thấy mình hóa ra không phải ngoại lệ. Phần đông các gia đình phương Tây đều như vậy, trái ngược hoàn toàn với những gì chúng ta thấy ở phương Đông. Sự phân định rất rõ ràng giữa trách nhiệm, tình thương, và sự nuông chiều làm cho con người ta không thể tìm thấy nổi một khoảnh khắc của sự ỷ lại hay trông chờ vô lý ngay từ khi bước vào đời.

Bạn không có tiền học đại học? Được thôi, hãy vay đi rồi sau này tự trả. Các bạn nước ngoài của tôi rất nhiều người chọn giải pháp như vậy, mặc dù rất nhiều bạn có bố mẹ trên cả giàu và luôn sẵn sàng tài trợ.

Sự hào phóng không đúng chỗ của rất đông các ông bố bà mẹ Việt giống như bà mẹ trong câu chuyện lúc đầu của tôi đang để lại cho đất nước những thế hệ yếu ớt, không có khả năng sống độc lập và tự trọng với chính người thân của mình.

Họ nghiễm nhiên cho mình cái quyền được xin xỏ, được vòi vĩnh, được lạm dụng vô hạn tình yêu thương của cha mẹ……và các vị phụ huynh thì vẫn cứ tin tưởng trong sai lầm rằng để cho con kém bạn kém bè ngay cả khi chúng đã trưởng thành là không tròn trách nhiệm cha mẹ.

Ở nước mình, cái vòng luẩn quẩn ấy biết khi nào mới thôi? Cố gắng có của cải để mà cho con đã là khó, nhưng cố gắng để có của cải mà vẫn không cho thì còn khó gấp vạn lần. Nghe có vẻ trái với quy luật của tình cảm con người, nhưng đó là một sự ngược chiều cần thiết. Điều đó có lẽ thuộc về bản lĩnh của nghề làm cha mẹ.

Rất nhiều lúc tôi đã tự hỏi mình “Vậy sau cùng, bố sẽ cho mình cái gì nhỉ?”
Và mười năm sau cuộc nói chuyện sòng phẳng đấy, vào lúc tôi tự mua được căn nhà và chiếc xe hơi đầu tiên của riêng mình mà chẳng phải xin xỏ gì bố, tôi mới thấu hiểu hết tình thương vô bờ bến và gia tài vô giá mà Bố đã để dành cho riêng tôi mấy chục năm nay.
Cho lòng tự trọng và tinh thần tự lực đã là cho tất cả rồi.

(st)

Teacher Ha drew these great signs from the story we read: Do unto Otters

Did you know we have a new Pre-K class look at the cuties?

[05/17/20]   Tell me and I will forget. Show me and I will remember. Involve me and I will understand. —Chinese proverb

[08/11/19]   Làm sao để học sự tinh tế? Đơn giản hay tinh tế, phải đều từ giáo dục mà ra!

Đó là câu hỏi thỉnh thoảng tôi được nhận từ bạn bè mỗi khi tôi viết bài có liên quan và tôi cũng thường bị bạn bè nói nửa dỗi nửa ngụy biện, "Có phải ai cũng biết tinh tế đâu em! Hiếm lắm... nên em đừng trách..." khi tôi trách họ một hay vài điều vô duyên nào đó mà họ mắc phải. Và tôi trở thành người khắt khe, khó tính trong mắt không ít anh em bạn bè.

Tôi thường ngạc nhiên bởi tôi nghĩ sự tinh tế có khó gì đâu mà sao nhiều người cứ nghĩ nó là cái gì đó xa xỉ lắm.

Tinh tế là từ Hán Việt. Tinh nghĩa là đã lọc hết tạp chất để chỉ còn lại phần tinh túy nhất. Tế nghĩa là nhỏ, mịn, kỹ, căn kẽ. Tinh tế nghĩa là tỉ mỉ, kỹ lưỡng, cặn kẽ, nhỏ, tinh vi. Người tinh tế là người nhạy cảm, tế nhị, có khả năng đi sâu vào những chi tiết rất nhỏ, rất sâu sắc và vì vậy họ thường làm vui lòng người khác bởi nắm bắt và thấu hiểu được tâm lý người đối diện.

Do định nghĩa trên, nên tinh tế thường được người ta mặc định đó là bản năng của phụ nữ. Tôi thì không nghĩ vậy. Tôi cho rằng nó là quá trình học hỏi, quan sát, để ý, trải nghiệm và quan trọng hơn tất cả là có tình yêu thương trong tâm hồn.

Cách đây vài năm, tôi đọc cuốn truyện "Biên niên ký chim vặn dây cót" của tác giả Haruki Murakami. Tôi nhớ mãi một chi tiết nhỏ xíu, anh chồng thất nghiệp mỗi khi có chuyện buồn hoặc suy nghĩ là đem áo ra ủi và ủi rất kỹ lưỡng. Cô vợ đi làm, gọi điện về, hỏi anh đang làm gì đó, anh chồng bảo anh đang ủi áo, cô vợ hỏi ngay, có chuyện gì à anh? Chỉ bấy nhiêu đó thôi, tôi có thể hình dung ra một người vợ thấu hiểu chồng và tinh tế.

Chính sự tinh tế đó làm tôi nhớ mãi cái chi tiết nhỏ trong một quyển sách dày mấy trăm trang mà tôi không nhớ tên nhân vật. Cô vợ tinh tế được viết lên bởi người đàn ông-nhà văn tinh tế vô cùng tận, chỉ một chi tiết đã khắc họa được cả một nhân vật giấu mặt.

"Khói" của anh Đoàn Bảo Châu, tôi đọc đi đọc lại phải đến chục lần, mua hàng chục cuốn tặng bạn bè, hỏi tôi nhớ gì, tôi không nhớ gì nhiều ngoài chi tiết anh Châu tả đoạn Dũng ở tù, có một thằng bạn tù ốm nhom, ho hen. Và cái thằng tù vì tội ăn cắp ho hen đó cố kìm nén cơn ho lúc về đêm để không làm phiền bạn cùng phòng, mà không được.

Nó là một thằng tinh tế dù hình dong nó không ra gì, được anh Châu khắc họa qua vài câu ngắn ngủi. Và đó là chi tiết mà tôi cho là đắt nhất, cô đọng nhất trong một quyển tiểu thuyết dày đặc những chi tiết hay ho. Nhiều lần nói chuyện với anh Châu về Khói, tôi biết không ai khen chi tiết đó, ngoài tôi.

Anh A đến thăm tôi, người nhà bảo tôi đang nghỉ ngơi, anh lên phòng gõ cửa, tôi say thuốc ngủ vùi không đáp lời. Anh gọi điện, anh húng hắng chỉ bởi vì muốn gặp, thăm tôi. Vợ chồng anh chị khác, đi hai mươi cây số, đến thăm, người nhà bảo tôi nghỉ trên phòng, anh chị đi về vì nhủ nó mệt nên để nó nghỉ ngơi lúc khác mình đến thăm gặp cũng được. Ở đây, ta thấy, cùng là tình yêu thương, nhưng anh A đặt cảm xúc và ý muốn của anh lên trên cảm xúc và ý muốn của người khác. Anh muốn gặp tôi và anh cố gắng thực hiện điều đó bất chấp việc tôi đang nghỉ ngơi vì ốm. Tình yêu thương của anh A là tình yêu có tính chiếm hữu. Vợ chồng anh bạn thì đặt cảm xúc và ý muốn của người khác lên trên cảm xúc và ý muốn của chính mình. Và, đó là sự tế nhị, tinh tế trong tình yêu thương. Tình yêu thương của sự phục vụ và hi sinh.

Rõ ràng, nếu biết, tôi sẽ thức dậy để gặp anh A cũng như gặp vợ chồng anh bạn, như nhau. Nhưng tôi không biết, khi nghe người nhà kể lại về cách cư xử của hai bên thì tôi xúc động với tình cảm của vợ chồng anh chị hơn và lẽ dĩ nhiên tôi yêu họ hơn anh A.

Ba và mẹ tôi chẳng bao giờ cãi nhau, ông bà lúc nào cũng ríu rít anh anh em em như đôi chim câu dù sáu mặt con và tuổi đã về chiều. Bà đi chợ, về muộn hơn bình thường khoảng nửa tiếng, ông ở nhà nhấp nhỏm ngồi đứng không yên, đi ra đi vào. Vừa nghe tiếng chó sủa ngoài xa, đoán mẹ về, ông ra mở cái cổng tre, mà chỉ cần đẩy nhẹ là ra, để đón bà. Ông đỡ cái giỏ đệm bàng trên tay mẹ, xách phụ mẹ từ cổng vô bếp. Mẹ xách từ chợ xa ba cây số về nhà được không lẽ lại không xách nổi vài chục mét, ông không để bà xách, ông luôn đỡ hộ. Sáng nào hình ảnh đó cũng lặp đi lặp lại trước mắt tôi. Ông giúp bà bỏ thức ăn từ giỏ ra, hỏi bà hôm nay đi chợ có chuyện gì không mà về muộn, bà nhẹ nhàng bảo vì thức ăn dạo này tăng giá nên bà phải đi hơi lâu để chọn. Sau này lớn tôi biết, đó là thời gian ông bệnh nặng, không còn đèo bà đi chợ được như trước.

Những hình ảnh yêu thương, tinh tế đó của ông bà làm tôi cứ ước ao mãi lớn lên mình sẽ có một tình yêu như thế. Một người yêu-người chồng yêu thương mình bằng một tình yêu tinh tế, cảm thông sâu sắc nhất về sự vất vả cũng như tình yêu của mình dành cho họ.

Nền tảng giáo dục trong gia đình là điều quan trọng quyết định trong việc hình thành tính cách một con người. Sâu sắc tinh tế hay hời hợt thô lỗ đều xuất phát từ gia đình hết. Và chỉ là những điều hết sức bình thường, nhỏ bé chứ có to tát chi đâu.

Một đứa trẻ được ba mẹ anh chị dạy khi đi phải nhấc chân lên không kéo lê dép lẹt quẹt tạo ra tiếng động làm phiền tai người khác thì khi lớn sẽ không thể mở karaoke hết cỡ để tra tấn nhà hàng xóm.

Một đứa trẻ được dạy thấy ba mẹ mệt phải biết tự làm việc nhà và ra sân chơi để ba mẹ nghỉ ngơi thì khi lớn lên sẽ thành người biết tôn trọng cảm xúc của người khác hơn ý muốn của chính mình.

Một đứa trẻ được dạy phải vét thật sạch cho đến hạt cơm cuối cùng trong chén thì lớn lên sẽ thành người biết tôn trọng sức lao động của người khác và không phung phí thực phẩm.

Một đứa trẻ được ba mẹ kiên nhẫn giải thích vì sao con thằn lằn có thể mọc lại đuôi mà con khác thì không, vì sao con kiến có thể vác một vật to hơn trọng lượng cơ thể nó, vì sao cái cây có kiến vàng thì trái ngọt hơn...thì sau này lớn lên sẽ là người luôn học hỏi, tìm hiểu và có tính quan sát, suy luận logic.

Một đứa trẻ được ba mẹ hướng dẫn cách xin khúc ruột cá móc vào cành cây để dẫn dụ kiến vàng về làm tổ trên cây, mỗi ngày quan sát, đếm xem có bao nhiêu con về cây thì lớn lên sẽ có tình tỉ mỉ, ân cần, chu đáo, chăm chút.

Một đứa trẻ được dạy quét nhà phải quét từng ngóc ngách góc kẹt, quét sân phải quét luôn đường đi và quét cả lối đi chung cho nhà hàng xóm thì lớn lên sẽ thành người bao dung, hồn hậu và dễ gần.

Một đứa trẻ được dạy yêu thương động vật, yêu thương muôn loài, không lấy sự hành hạ bất cứ con gì để làm trò vui thì lớn lên sẽ thành người có tình yêu thương tha nhân, khó có thể làm điều ác.

Một đứa trẻ được dạy phải biết cúi đầu khoanh tay chào người lớn, đi thưa về trình, khi ăn phải biết trước biết sau, không được khuấy đũa khuấy thìa đảo trộn thức ăn trong đĩa để chọn miếng ngon, không được thò ngón tay vào bát khi bưng, không được ăn uống nhồm nhoàm chem chép. Không được ngồi, nằm dạng háng. Vào nhà người khác chơi không nhìn quanh nhìn quất, không tự ý đi xồng xộc vào buồng trong, vào nhà sau của nhà người khác, không được hỏi những chuyện riêng tư, thấy nhà người ta chuẩn bị dọn cơm phải biết kiếu đi về. Khi được cho quà bánh phải biết cảm ơn nhưng từ chối, khi nào người ta đem sang tận nhà cho biếu và dược sự cho phép của người lớn thì mới được nhận...Thì khi lớn lên sẽ trở thành người lịch sự, có tự trọng, tế nhị và đĩnh đạc đường hoàng.

Một đứa trẻ được dạy không được cười cợt trêu chọc khuyết điểm hình thể cũng như sai sót của bạn bè, phải biết bênh vực bạn bè, phải biết chia sẻ với bạn miếng quà, cây bút..thì lớn lên sẽ là người có tính dũng cảm, biết chống lại bất công và biết yêu thương đồng loại.
...
Sự nhạy cảm, tế nhị, tinh tế bắt nguồn từ đó. Sự yêu thương, nhân bản bắt nguồn từ đó. Sự thấu hiểu, sẻ chia bắt nguồn từ đó. Sự công chính, lịch lãm, đoan trang, quý phái bắt nguồn từ đó. Phẩm giá, cốt cách con người bắt nguồn từ đó.

Viết tới đây, sẽ không ít người cho rằng những điều mà tôi kể ở trên là khó thực hiện, khó dạy bảo cho con cái ở thời buổi hiện nay. Ừ thì tôi biết là khó vì muốn dạy con thì ba mẹ cũng phải học. Lười không chịu học thì kêu khó thôi! Cũng như anh bạn tôi, khi tôi trách anh về đôi lần thô thô, tôi không có ý phán xét rồi nghỉ chơi, tôi quý yêu anh như một người anh, tôi chỉ muốn anh học để có thể thành người cư xử tế nhị hơn, và vì anh lười nên anh bảo, "Anh là nông dân nên tính anh có những lúc nó thô thiển thế, em phải thông cảm cho anh thôi!" Tôi cười, "Đừng có đổ thừa nông dân mà tội cho họ!"

Học sự tinh tế không khó, có chịu học hay không mà thôi. Vài chia sẻ vụn.

(Nguồn: Nguyễn Thị Bích Nga)

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Videos (show all)

Reading at English at 4 years old

Location

Telephone

Address


28/1/31 Huynh Lan Khanh, Phường 2, Quận Tân Bình
Ho Chi Minh City
700000

Opening Hours

Monday 08:00 - 17:00
Tuesday 08:00 - 17:00
Wednesday 08:00 - 17:00
Thursday 08:00 - 17:00
Friday 08:00 - 17:00
Other Middle Schools in Ho Chi Minh City (show all)
THCS Lý Thường Kiệt - Q. Tân Bình THCS Lý Thường Kiệt - Q. Tân Bình
104 Thiên Phước, Phường 9, Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh City, 70000

Trường Bác Ái Trường Bác Ái
187 Gò Cẩm Đệm, Phường 10, Quận Tân Bình
Ho Chi Minh City, 700000

Trang facebook chính thức của website http://www.thptbacaihcm.edu.vn/. Cập nhật những tin tức mới nhất của Trường THCS và THPT Bác Ái - Tp. Hồ Chí Minh

Trường PTCS  cấp 1 & 2 Cù Chính Lan Trường PTCS cấp 1 & 2 Cù Chính Lan
Cạnh Lô 11 Cư Xá Thanh Đa - Q.Bình Thạnh
Ho Chi Minh City

Trang này không đại diện cho trường Cù Chính Lan, được tạo bởi nhóm bạn học cũ, đã từng học từ lớp 1 đến lớp 9 tại Cù Chính Lan. Tốt nghiệp lớp 9 vào những năm 1988,1989 và 1990.

Thu Vien THCS Hau Giang Quan 6 Thu Vien THCS Hau Giang Quan 6
176 Hau Giang, P.9 Q.6
Ho Chi Minh City, 12345

Thời gian làm việc: Từ thứ 2 -> thứ 6 Giờ làm việc : 6h45 - 5h

Zgaming Zgaming
Đường Quang Trung
Ho Chi Minh City, 08

nơi hội tụ những game thủ Liên minh huyền thoại, Fifa đẳng cấp

Lê Văn Việt Confession Lê Văn Việt Confession
15 Nguyễn Bá Luật, P. Bình Thọ, Q.Thủ Đức
Ho Chi Minh City, 084

Gửi lời chia sẻ tại : https://goo.gl/forms/7wgEoBj104rHGbCa2

Trường THCS An Phú Đông Trường THCS An Phú Đông
2688/1A, Đường An Phú Đông 9, Khu Phố 1, Phường An Phú Đông, Quận 12
Ho Chi Minh City, 700000

Trường Duy Tân Trường Duy Tân
106 Nguyễn Giản Thanh Phường 15 Quận 10
Ho Chi Minh City

Trường THCS & THPT tư thục Duy Tân 106 Nguyễn Giản Thanh Phường 15 Quận 10 TP Hồ Chí Minh, Email: [email protected]

THPT Tư Thục Hồng Đức THPT Tư Thục Hồng Đức
8Hồ Đắc Di, Tây Thạnh, Tân Phú
Ho Chi Minh City, 70000

- Trường THCS Hồng Đức thành lập ngày 04/09/1996. Khi mới thành lập, trường tuyển khoảng 720 học sinh. Trường đóng tại số 17A Cộng Hòa, P4, quận Tân Bình

Trường Phan Bội Châu TP Hồ Chí Minh Trường Phan Bội Châu TP Hồ Chí Minh
293-299 Nguyễn Đình Chi, Phường 9, Quận 6
Ho Chi Minh City, 84

Trường THCS-THPT Phan Bội Châu là trường đào tạo bậc phổ thông từ lớp 6 đến lớp 12. Là một trong số trường trung học tư thục đầu tiên của TPHCM từ năm 1997

THCS Ngô Quyền's Confession THCS Ngô Quyền's Confession
97 Trường Chinh , Q. Tân Bình
Ho Chi Minh City

Đây là trang Confession của Trường THCS Ngô Quyền , Q.Tân Bình, Tp.HCM Hãy gửi về cho page những suy nghĩ qua địa chỉ này các bạn nhé ^_^ http://bit.ly/NQConfessions

Học Sinh THCS Phú Hòa Đông Học Sinh THCS Phú Hòa Đông
Nguyễn Thị Nê, Ấp Phú Hòa, Xã Phú Hòa Đông, Huyện Củ Chi, Tp. HCM
Ho Chi Minh City

Cộng đồng Học Sinh THCS Phú Hòa Đông. Kênh không thuộc quyền quản lý từ nhà Trường. Gửi confession theo địa chỉ : http://bit.ly/THCSPhuHoaDong-Cfs

About   Privacy   Login C